- Thứ gọi là tình bạn, liệu có thật?
- Tác giả: Cloud
- Thể loại:
- Nguồn: Tự sáng tác
- Rating: [K+] Không dành cho trẻ dưới 9 tuổi
- Tình trạng: Đã hoàn thành
- Lượt xem: 446 · Số từ: 490
- Bình luận: 23 · Bình luận Facebook:
-
Lượt thích: 14 Quỳnh Nguyễn Ngọc Như Tâm Phan Linh Lung Minh Anh Nguyễn MinhBon Con quạ đen ~Cloud~ Perlith Lee trang lê Hoàng Thanh Tâm Trần Yen Y Duong Lac Minh Hiếu Lâm Nguyệt Ân
Năm học mới bắt đầu, tôi bước vào mái trường lạ mà không hề lo sợ, thậm chí còn có chút tự tin. Trước đó, tôi đã chuẩn bị những món quà nhỏ, những món đồ handmade gửi tặng nhóm bạn thân năm người – món quà của mùa hè, của tình bạn tôi từng nghĩ sẽ bền lâu.
Ngày nhập học, tôi bất ngờ khi gặp lại một người bạn thân cũ. Cậu ấy hiền lành, xinh đẹp và có cùng sở thích đọc, viết truyện như tôi. Nhưng rồi, chúng tôi lại đi theo hai lối viết khác biệt: cậu viết trau chuốt, chuyên nghiệp và có người đón nhận, còn tôi chỉ lặng lẽ viết cho riêng mình, đôi khi còn bị khuyên nên từ bỏ. Từ đó, tình bạn chúng tôi khẽ nứt.
Cậu dần tìm thấy những người bạn mới hợp tính hơn, còn tôi vẫn loay hoay níu giữ. Đã có lúc tôi cố khoác vai, kéo cậu đi, nhưng đổi lại chỉ là câu hỏi vô tình: “Mày kéo tao đi làm gì thế?”. Tôi chợt nhận ra, mình chẳng còn ở trong thế giới ấy nữa.
Ấy vậy mà tôi vẫn cứ đặt hy vọng.
Tôi vẫn còn nhớ nhớ cái ngày noel đó, cái cảm giác mọi thứ quay trở về con số 0.
Hôm đó, chúng tôi bàn nhau tặng quà noel.
Tôi hồi hộp mang theo một món quà nhỏ, mong tìm lại chút ấm áp ngày xưa. Nhưng khi mở hộp quà từ cậu, thứ chờ đợi tôi lại là món đồ đã rách hỏng. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu – mọi thứ thật sự đã kết thúc.
Đôi lần, tôi bắt gặp ánh mắt bạn nhìn tôi – ánh mắt có chút tội lỗi, có chút ái ngại. Nhưng tôi không giận. Tôi hiểu, bạn cần một tình bạn mới – một điều gì đó thoải mái, và vui vẻ hơn, thay vì cố níu giữ một điều cũ kỹ và gượng gạo. Có lẽ tôi không còn nằm trong thế giới của bạn nữa, và như thế cũng không sao. Tôi đã từng nghĩ: tình bạn cũ sẽ bền lâu. Nhưng cuối năm học, tôi mới nhận ra: tôi bước đi trên con đường của tôi, còn tất cả đã đi trên con đường mới của họ.
Nhưng lạ thay, tôi không còn buồn. Thay vì thất vọng, tôi coi đó như một lời nhắc nhở: có những điều đã qua thì hãy để nó qua. Tôi vẫn sẽ viết, vẫn sẽ cười, vẫn sẽ sống hết mình – bởi không phải tình bạn nào cũng bền lâu, nhưng ký ức đẹp thì sẽ mãi còn.
Tôi nhận ra: bước đi một mình không có nghĩa là cô đơn. Đôi khi, nó chỉ là cách để mình mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn và sẵn sàng đón nhận những người bạn mới, những niềm vui mới ở phía trước.









~Cloud~ (6 tháng trước.)
Level: 8
Số Xu: 10
đúng òi
Bài này em đăng từ lâu rồi nhưng mà vì kiểu đọc không đc thích lắm
Thiệt là em viết để giải toả cảm xúc thôi
Đúng là em đã chán với việc kết bạn khá lâu đó là bản ban đầu
còn bản này em thay đổi theo cảm xúc của em bây h
Lâm Nguyệt Ân (6 tháng trước.)
Level: 9
Số Xu: 5836
Sửa rồi đó hả? Cũng cũng đó
~Cloud~ (6 tháng trước.)
Level: 8
Số Xu: 10
đúng rồi chúng ta có con đường riêng họ cx thế.
cảm ơn bạn nha
Yen Y Duong Lac (6 tháng trước.)
Level: 7
Số Xu: 3922
Ai rồi cũng sẽ có con đường của mình. Thay vì tin tưởng cái người gọi là bạn thân thì nên dựa vào bản thân thì tốt hơn
Tâm Trần (6 tháng trước.)
Level: 9
Số Xu: 5799
~Cloud~ (6 tháng trước.)
Level: 8
Số Xu: 10
Haha
Thật ra lần đó là một mình còn bị một lần nữa gần đây.
Thiệt chứ bộ mình giờ chẳng còn để ý nữa chơi thì chơi
ko thì thôi
đủ mệt
ha
Perlith Lee (6 tháng trước.)
Level: 2
Số Xu: 42
này bạn bình thường không có lợi ích chung còn ko sao, chứ đi làm rồi bị thọt cho vài dao từ từ sẽ rút được kinh nghiệm
~Cloud~ (6 tháng trước.)
Level: 8
Số Xu: 10
Nhiều khi tôi thấy mình dở hơi người hợp thì không chơi người không hợp thì cứ bám vào.
~Cloud~ (6 tháng trước.)
Level: 8
Số Xu: 10
Cảm ơn bạn
Perlith Lee (6 tháng trước.)
Level: 2
Số Xu: 42
hợp thì chơi, không hợp thì tan, có cuộc vui nào mà chẳng phải tàn.