[Truyện ngắn] Tuổi Trẻ, Tình Yêu và Cái Chết

[Truyện ngắn] Tuổi Trẻ, Tình Yêu và Cái Chết
Thích Theo dõi
[Truyện ngắn] Tuổi Trẻ, Tình Yêu và Cái Chết
4.7 (94.29%) 14 votes

Từ rất lâu về trước, người ta truyền tai nhau rằng: Tại một nơi không ai hay biết trên thế gian này, ở ranh giới giao nhau giữa hai cõi âm dương, tồn tại một cánh đồng tử đinh hương quanh năm khoe sắc, giữa rừng hoa ấy là một cửa hàng cũ kĩ chỉ bán độc ba thứ: Tuổi Trẻ, Tình Yêu và Cái Chết.

Nuối tiếc quá khứ, muốn quay ngược thời gian để sửa chữa lỗi lầm, để tận hưởng từng khoảnh khắc đẹp tươi, đó chính là “Tuổi Trẻ”.

Mua “Tình Yêu” để kiếm tìm hạnh phúc, để duyên tình lứa đôi trọn vẹn.

Và khi bước chân đã chạm tới vạch kết thúc của cuộc đời, “Cái Chết” sẽ ban cho ta sự ra đi thanh thản không đớn đau.

Theo thời gian, ngày càng có nhiều phiên bản khác nhau về câu chuyện này.

Giả như, con đường duy nhất để đến đó là giấc mơ.

Giả như, chỉ những ai có tâm hồn trong sạch và thánh thiện mới có cơ hội trở thành “người được chọn” đặt chân lên vùng đất ấy.

Lại giả như, tất cả chỉ là một câu chuyện cổ tích huyền ảo mà người lớn kể cho những đứa con của họ trước giờ đi ngủ.

Giả như, giả như, rồi lại giả như, rốt cuộc cuối cùng cũng chỉ trở thành một lời mở đầu trong những cuộc trò chuyện không mục đích:

“Này, cậu đã từng nghe kể về một nơi như thế này chưa?”

 

Một: Tuổi Trẻ

– Được rồi, vậy bài tập về nhà hôm nay sẽ là “Trình bày suy nghĩ của em về tuổi trẻ”. Các em về làm bài rồi thứ hai tuần sau nộp cho cô nhé.

Giáo viên dạy văn vừa dứt lời, trong lớp đã vang lên tiếng xì xào khe khẽ, như là “Trong sách đâu có đề này”, “Liệu cô có nhầm lẫn gì không?” và hàng tá những câu hỏi khác.

Bạn cùng bàn quay sang hỏi tôi:

– Sao tự dưng cô cho đề bài này nhỉ?

– Tớ cũng không biết…

Tôi ậm ừ, đáp một câu mà tôi cho là tiêu chuẩn nhất để kết thúc cuộc hội thoại này. Không phải tôi thù ghét gì cô bạn này, mà đơn giản là vì đối với một đứa mắc vấn đề về giao tiếp như tôi thì việc tiếp chuyện ai đó là một thử thách vô cùng khó khăn. Tôi cũng không thể dùng gương mặt chán nản và nói với cậu ấy rằng “Trong thời đại công nghệ thông tin phát triển như hiện tại, dù là đề bài có hay không có trong sách giáo khoa thì cũng không phải vấn đề (dù sao kết quả cuối cùng vẫn là chép sách giải thôi), cậu có thể ngưng bắt chuyện với tớ bằng những câu hỏi nhạt nhẽo thế này được không” phải không?

Có vẻ cậu ấy đã quen với sự nhàm chán của tôi nên cũng chỉ hỏi một câu cho có lệ rồi quay sang nói chuyện với bạn khác.

Tôi nhìn dòng chữ trên bảng, nghĩ lan man. Suy nghĩ về tuổi trẻ sao? Liệu tôi có được viết vào bài là “Tuổi trẻ của em đang bị mài mòn bởi những ngày tháng nhàm chán như thế này” không nhỉ? Tôi thở dài nhìn đồng hồ. Cuối cùng, trong sự chờ mong của tôi, tiếng trống trường vang lên báo hiệu một ngày học tập kết thúc.

Tôi thu dọn sách vở, bước ra khỏi lớp một mình. Tôi không có người bạn nào thân tới mức có thể cùng nhau về nhà, hay chí ít là, tôi nghĩ như vậy.

 

Mở chiếc cửa gỗ quen thuộc, tôi bưng khay thức ăn bước vào phòng. Căn phòng này chỉ rộng khoảng mười hai mét vuông, ở góc phòng có kê một chiếc giường nhỏ, bà tôi đang nằm trên đó.

– Bà ơi, đến giờ ăn tối rồi.

Tôi cố dùng giọng điệu bình thường nhất có thể.

Nghe thấy tiếng tôi gọi, bà khẽ nhúc nhích. Tôi vội đặt khay lên chiếc bàn bên cạnh rồi bước đến đỡ bà dậy. “Bà lại sụt cân rồi”, vừa đỡ bà tôi vừa nghĩ. Theo từng cử động của bà, xương sống lại vang lên tiếng răng rắc khô cứng. Trong một thoáng lướt qua, tôi nhớ đến con búp bê hồi nhỏ mẹ mua cho tôi, khi tôi dùng sức vặn những khớp tay chân làm từ nhựa (vì thời gian quá lâu nên tôi cũng không nhớ rõ nữa), nó cũng kêu lên tiếng rắc rắc như vậy. Như thể, chỉ cần một tác động mạnh thôi, cơ thể gầy yếu của bà cũng có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.

– Đã tối rồi à…

Giọng bà nghe khàn đặc, tôi có cảm giác bà phải cố gắng lắm mới thốt lên được mấy từ. Bàn tay chai sạn của bà chạm vào tay tôi, sờ vào có cảm giác rát rát. Tôi còn nhớ hồi bé tôi rất thích xúc cảm này, nhưng khi đã trưởng thành hơn, nhìn những gân xanh tím hằn rõ trên bàn tay gầy guộc ấy, trong tôi chỉ trào dâng một cảm xúc chua xót khó tả.

“Là tấm lưng đã gồng gánh, và bàn tay đã nuôi nấng những đứa con… một đời.”

Đêm nào trước khi chìm vào mộng mị, tôi cũng tự nhủ như vậy.

Gia đình tôi không nghèo nhưng cũng chẳng dư dả gì, bố mẹ đi làm quần quật cũng chỉ đủ sống qua ngày. Nhưng từ khi ông mất, bố đón bà về đây, thì gia đình tôi lại rơi vào cảnh thiếu thốn. Thêm một miệng ăn lại là người già vốn không thành vấn đề, nhưng điều đáng nói là cứ thi thoảng mỗi tháng bệnh tình của bà lại tái phát khiến bố mẹ tôi phải lao đao với tiền thuốc men. Tất nhiên bố mẹ không nói với tôi chuyện này, nhưng những nếp nhăn hằn trên trán và những tiếng thì thào tranh cãi to nhỏ trong phòng bố mẹ lúc đêm khuya không thể giấu nổi tôi, và có lẽ là cả bà.

Tôi không oán trách bà, hay nói đúng hơn là, tôi không được phép oán trách bà. Vì bà đã chăm sóc tôi từ khi tôi còn bé xíu cho đến khi ông qua đời trong khi bố mẹ tôi đi làm. Nhưng từ khi bà đến ở, những món ăn trong bữa tối vốn đã không nhiều lại càng ít đi, tôi thậm chí còn nhiều lần bị giáo viên nhắc nhở về vấn đề tiền học. Nếu cứ như vậy, tôi không biết liệu bản thân có thể giữ được thứ tình thương này đến bao giờ nữa. Những lúc như vậy, tôi chỉ biết vùi đầu vào gối mà than “Mình là đứa bất hiếu…”

– Hôm nay đi học thế nào hả cháu?

Như mọi ngày, vẫn là câu hỏi ấy.

– Bình thường thôi ạ.

Tôi đáp bằng giọng nhàn nhạt. Sự thật là tôi không thiết tha lắm với chuyện học hành dù bố mẹ tôi có coi trọng nó tới đâu. Nhưng nếu không học thì làm gì? Tôi không biết phải trả lời thế nào, vì vậy tôi vẫn tiếp tục đeo cặp sách tới trường. Giống như mặt hồ phẳng lặng, từng ngày từng ngày trôi qua một cách tẻ nhạt.

– Vẫn là bình thường thôi sao?

Sau câu trả lời của tôi, bà vẫn hỏi lại bằng câu ấy. Nếu đây là một bộ phim và tôi và bà là nhân vật chính, vậy thì đây chắc chắn sẽ là một bộ phim chán ngắt, vì tập nào cũng giống tập nào, không có tình tiết gay cấn, càng không có cao trào.

Bà thở dài, nói:

– Cháu có biết, có rất nhiều người khao khát khoảng thời gian “bình thường” của cháu. Nếu được thì hãy tận hưởng từng phút giây đi. Cái gọi là “tuổi trẻ” ấy, trôi qua nhanh lắm…

– Cháu chỉ muốn mãi làm trẻ con thôi. – Tôi khịt mũi. – Như ngày xưa ấy.

– Ngày xưa sao, cháu thích sống cùng ông bà già này lắm hả? – Bà cười. – Chắc là tẻ nhạt lắm nhỉ.

– Không đâu ạ.

Tôi còn nhớ những ngày hè ở bên ông bà, một ngôi nhà nhỏ nằm cạnh khu vườn tử đinh hương. Một nơi vắng lặng, không có Internet, chỉ có chiếc tivi trắng đen đời cũ là thứ duy nhất kết nối với bên ngoài. Cách giết thời gian duy nhất của tôi là đi dạo quanh khu vườn tử đinh hương rộng lớn.

– À… Bà còn nhớ lúc đó cháu hay ngắt hoa lắm.

– Vâng, sau đó thì bị bà mắng cho một trận ạ.

– Thời gian trôi nhanh thật đấy, chưa gì cháu đã lên cấp hai rồi, còn bà thì chẳng còn sức mà mắng cháu nữa.

Tôi mím môi, không đáp. Tôi nhớ những ngày hè nắng ươm vàng cả mảnh vườn, tôi và bà sẽ ngồi ở hiên thưởng thức bầu không khí yên bình ấy. Hai bà cháu sẽ cùng nhau trò chuyện, những câu chuyện xinh đẹp tựa dòng nước mát lành chảy vào lòng người, và rồi tiếng gọi của ông nội trong bếp sẽ đánh thức hai bà cháu: đã đến giờ ăn trưa. 

Ngày qua ngày, lặp đi lặp lại.

Chỉ ba người, nhưng đối với tôi như vậy là đủ rồi.

Tôi chớp mắt, dường như nước mắt đang chắn tầm nhìn của tôi.

– Cháu có muốn nghe kể chuyện cổ tích không?

Tôi hơi ngạc nhiên, bởi từ bé tới giờ chưa bao giờ bà kể chuyện cổ tích cho tôi. Dù đã qua tuổi mơ mộng làm công chúa chờ hoàng tử tới cứu, tôi vẫn đáp:

– Cháu muốn ạ.

Và bà bắt đầu kể: Trong câu chuyện của bà nhẹ tiếng gió và ngát hương hoa. Chưa bao giờ tôi thấy hoa tử đinh hương đẹp đến thế.

– Sao truyện cổ tích mà kết lại không có hậu vậy ạ? – Tôi nhăn mặt. – Đáng lẽ họ phải vượt qua mọi khó khăn rồi sống hạnh phúc bên nhau đến đầu bạc răng long chứ ạ?

– Hừm, thế thì để bà đặt lại tên vậy: truyện cổ tích thực tế thì sao? Cháu thấy thế nào?

Bà cười, đôi mắt màu trà khẽ híp lại, những nếp nhăn xô vào nhau. Năm nay bà đã ngoài sáu mươi, cơ thể ốm yếu đầy bệnh tật, duy chỉ đôi mắt là vẫn sáng trong như thời thiếu nữ. Tôi biết điều đó vì tôi cũng được thừa hưởng đôi mắt ấy từ bà. Đôi mắt trầm lắng, có hồn như đọc được tâm tư người khác.

Bầu không khí giữa tôi và bà bỗng vui tươi hẳn lên. Bỗng bà nói:

– Có một cửa hàng chỉ bán ba thứ: Tuổi Trẻ, Tình Yêu và Cái Chết. Nếu mua Tuổi Trẻ, cháu có thể quay ngược thời gian, sống lại trong những ký ức đẹp tươi của tuổi thanh xuân, cái tuổi đến và đi như cơn mưa rào mùa hạ. Mua Tình Yêu, cháu sẽ tìm được hạnh phúc trọn vẹn của đời mình. Còn mua Cái Chết, cháu sẽ có cái chết không đau đớn. Nếu chỉ được chọn một lần duy nhất, cháu sẽ chọn thứ gì?

Không suy nghĩ nhiều, tôi đáp:

– Cháu sẽ chọn Cái Chết.

– Tại sao? – Bà nheo mắt khó hiểu nhìn tôi.

– Đối với học sinh lớp 6 như cháu thì tình yêu lứa đôi quá xa vời. Sống lại trong tuổi trẻ rồi cuối cùng vẫn phải đối mặt với cái chết, Thần Chết không bỏ qua một ai cả. Vậy chẳng thà ngay từ đầu chọn Cái Chết chẳng phải đỡ mất thời gian sao ạ?

Vả lại, đôi khi, cái chết là một sự giải thoát. Tất nhiên điều này tôi chỉ nói trong lòng.

– Chà chà. – Bà lại cười. – Cháu giải thích cứ như bà cụ non ấy. Nhưng mà Tình Yêu không chỉ là tình yêu đôi lứa đâu. Và nghe này: Con người ai cũng sợ cái chết.

– Tại sao ạ? – Lần này đến lượt tôi khó hiểu.

Bà chỉ mỉm cười, không nói nữa. Tôi nghiêng đầu thắc mắc.

Nhiều năm sau đó, đứng bên giường bà, nhìn Thần Chết từ từ giương lưỡi hái xuống, tôi lại hỏi bà câu hỏi năm ấy. Bà trả lời:

– Con người ai cũng sợ cái chết.

 

Bởi vì…

 

Cuối cùng tôi đã hiểu những lời bà nói. Tuổi trẻ ngắn ngủi, nhưng người ta thường đúc kết ra điều ấy khi đã đi qua khoảng thời gian đẹp nhất đời người.

Tôi bỗng nhớ lại bài kiểm tra về tuổi trẻ năm lớp 6. Khi đó hình như tôi lấy câu chuyện bà kể làm chủ đề để viết, sau đó giáo viên khen bài viết của tôi có tính sáng tạo. Thực ra những gì tôi viết là những gì tôi thực sự muốn làm.

Tôi đặt bó hoa tử đinh hương trắng lên mộ bà. Nhìn khuôn mặt hiền hậu và đôi mắt màu trà ấm áp của bà trong ảnh, tôi bần thần hồi lâu, rồi khẽ thì thầm. Giọng nói khẽ bật ra khỏi đôi môi, quyện vào gió, tan vào bầu trời.

– Nếu có thể, cháu muốn được quay về những ngày hè tẻ nhạt ấy.

 

Khi tôi đặt bút viết những dòng này, bên cạnh tôi là một cành tử đinh hương.

 

Hai: Tình Yêu

Len qua những chùm hoa tím biếc, một vài tia nắng nhảy khỏi bầu trời trong xanh, tiếp đất an toàn trên bóng râm của những tán cây, tạo thành những vệt loang lổ.

– Trời hôm nay vẫn vậy.

Tôi lẩm bẩm, tay cầm cành tử đinh hương vừa cắt. Tôi đang đứng giữa một cánh đồng tử đinh hương rộng lớn, khắp nơi đều tràn ngập hương hoa. Nơi đây mùa xuân không bao giờ tàn.

Từ khi tỉnh lại tôi đã ở đây rồi. Đầu tôi trống rỗng, tôi không biết đây là đâu, tôi là ai, và tại sao tôi lại ở đây. Tôi ngơ ngác như một đứa trẻ sơ sinh mới chào đời, tất thảy mọi thứ xung quanh đều xa lạ và mới mẻ.

Tôi đã từng thử tìm đường ra khỏi đây, nhưng đi mãi, đi mãi, tôi vẫn quay trở lại vạch xuất phát. Nhưng kì lạ thay, tôi không hề có cảm giác gì như là sợ hãi hay bất lực.

Nhìn bông hoa trắng tinh khiết rơi trên tay, trong đầu tôi bỗng xuất hiện một cái tên: Tử đinh hương.

Dường như đó là thứ duy nhất còn sót lại trong tâm trí tôi.

Hoa tử đinh hương ở đây có hai màu chính: trắng và tím. Khắp nơi đều tràn ngập cánh hoa bay theo gió, có vẻ như ở đây chỉ một loài hoa là tử đinh hương.

Tôi tìm thấy một căn nhà nhỏ khuất sau hàng tử đinh hương, như một con thuyền nhỏ trôi dạt giữa cơn mưa tím trắng.

Trước cửa có treo một tấm bảng cũ kĩ, trên đó có ghi nghuệch ngoạc mấy chữ: Tuổi Trẻ, Tình Yêu và Cái Chết.

 

Tôi ôm bó hoa bước về phía ngôi nhà. Có người đang đợi trước cửa.

– Xin chào.

Tôi tiến lại gần. Đó là một cô gái trẻ với mái tóc dài óng ả.

– Xin chào. – Cô ấy quay lại nhìn tôi đang bước về hướng này. – Có phải ở đây bán Tuổi Trẻ, Tình Yêu và Cái Chết không?

“Một vị khách mới.” Tôi thầm nghĩ.

– Phải. Cô muốn mua thứ gì?

Cô ấy lắc đầu, cười:

– Tôi chỉ vô tình đi lạc tới đây chứ không có ý định mua gì.

Tôi không đáp, chỉ mở cửa mời cô ấy vào.

– Cảm ơn. ­– Cô ấy nở nụ cười.

 

– Cửa hàng anh có nhiều hoa thật. Đây là hoa tử đinh hương sao?

– Phải. Cô có thể ngắm thỏa thích. – Nói rồi tôi lại bổ sung. – Trong lúc đợi để quay về.

Không biết tại sao từ lúc tôi bỏ bó hoa tử đinh hương xuống, cô ấy cứ nhìn tôi chằm chằm.

– Mặt tôi có dính gì sao?

– Ừa, mặt anh dính hoa đó. – Cô ấy che miệng, cười khúc khích. Tôi để ý dường như cô gái này rất thích cười.

Tôi đưa tay lên mặt, đúng là có một bông bám lên.

– Anh ở đây một mình sao? – Cô ấy bắt chuyện.

– Phải.

– Anh không thấy cô đơn à?

– Tôi không có khái niệm về từ đó.

– Tử đinh hương đẹp thật nhỉ?

– Tôi chưa từng thấy loài hoa nào khác để có thể nhận xét về tử đinh hương.

– Ở đây nhiều hoa quá, tôi gọi anh là “anh bán hoa” được không?

– Tùy cô.                              

– Sao anh nhàm chán vậy?

Rốt cuộc không chịu nổi những câu hỏi của cô ấy nữa, tôi quyết định im lặng.

Một lát sau, trong không gian im ắng, cô ấy cất tiếng hỏi:

– Nếu bây giờ tôi muốn mua một thứ từ cửa hàng anh thì tôi phải trả bao nhiêu tiền?

– Cô không thể mua chúng bằng tiền. – Tôi nói, tất cả các vị khách từng tới đây đều hỏi câu này. – Cô chỉ có thể trao đổi bằng một thứ.

– Là gì vậy?

Nhìn đôi mắt tràn đầy sự tò mò của cô ấy, tôi im lặng trong chốc lát rồi thốt lên hai từ:

– Trái tim.

– Ghê quá, anh buôn bán nội tạng sao?!

– …

Một lần nữa tôi quyết định im lặng, dường như cô ấy cũng nhận ra nên bắt đầu dùng ánh mắt tò mò nhìn những chiếc bình pha lê cắm những cành hoa tử đinh hương. Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không, ánh mắt cô ấy còn trĩu nặng một tâm tư nào khác.

– Ừm… – Cô ấy lên tiếng, chỉ vào cành hoa trong chiếc bình khuất trong góc phòng. – Tại sao cánh hoa này lại bị ngả sang màu đen vậy?

Tôi nhìn cành hoa ấy, không biết nên đáp thế nào, bởi từ ngày tôi đến đây, nó đã được cắm sẵn trong bình. Sắc hoa trắng tinh khôi, duy chỉ có một cánh hoa là ngả sang màu sẫm, thoạt nhìn rất nổi bật.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng xào xạc. Gió tới rồi.

– A, đến lúc tôi phải về rồi.

Cô ấy nói, giọng hơi trùng xuống. Cô nhìn về hướng tôi, khuôn mặt phảng phất nét đau thương, so với dáng vẻ nhiệt tình hồi nãy thì cứ như hai người khác nhau. Rồi bằng một giọng như cầu xin, cô ấy khẽ nói:

– Anh có thể… tặng tôi cành hoa này không?

Gió nổi lên. Những cánh hoa tử đinh hương rời khỏi cành, bay tán loạn trong không trung. Tôi đứng ở cửa nhìn cô ấy tiến từng bước về phía gió. Bước chân nhẹ nhàng như đang khiêu vũ cùng những cánh hoa. Sắc tím hòa với màu trắng tinh khôi che lấp cả bầu trời. Gió đưa hương hoa du hành khắp chốn. Trừ lần đầu khi tôi tỉnh dậy, thì đây mới là lần thứ hai tôi được chiêm ngưỡng cơn mưa tử đinh hương.

Không hiểu tại sao, tôi có cảm giác dáng hình ấy thân quen đến kì lạ.

Trước khi rời đi, cô ấy quay về phía tôi, mấp máy hai từ, nhưng gió quá lớn khiến tôi không nghe rõ.

Đêm hôm ấy, tôi mơ một giấc mơ. Một giấc mơ với vô vàn cảnh tượng chồng chéo lên nhau. Một cô gái mặc váy trắng đứng giữa cánh đồng tử đinh hương mênh mông. Một chàng trai đứng đằng xa lặng lẽ ngắm nhìn. Một cuộc chia li đau thương. Hình ảnh người mẹ ôm con với ánh mắt đầy ám ảnh khi chạy trốn khỏi vòng vây của kẻ thù. Những đứa trẻ mồ côi đầu đường xó chợ, những con vật gầy xác xơ đến thảm thương. Cảnh tượng chàng trai tự móc trái tim của mình trao cho mụ phù thủy để đưa người yêu anh quay lại nhân gian… và cành hoa tử đinh hương bất lực để người người đi qua giẫm nát…

Đột nhiên tôi nhớ đến cô gái đến cửa hàng hôm nay.

Cô ấy có đôi mắt màu trà.

 

Ba: Cái Chết

Con người ai cũng sợ cái chết.

A, phải là con người ai cũng sợ cái chết đau đớn mới đúng.

Đó là suy nghĩ của tôi khi còn thơ ngây.

Lần đầu tiên nhìn thấy hoa tử đinh hương, tôi còn là một đứa trẻ sáu tuổi. Khi ấy tôi mặc kệ lời căn dặn của cha mẹ chạy vào khu vườn tử đinh hương. Ở đó tôi gặp một cậu bé trạc tuổi tôi.

Lần thứ hai nhìn thấy hoa tử đinh hương, là khi tôi và cậu bé ấy cùng trốn khỏi nhà ra khu vườn tử đinh hương năm nào. Cậu ấy tặng tôi một cành hoa. Khi ấy chúng tôi mười tuổi.

Lần thứ ba nhìn thấy hoa tử đinh hương, chúng tôi ghé sát vào nhau dưới hiên, nghe tiếng mưa rơi tí tách, cậu ấy thủ thỉ kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích mộng mơ. Khi ấy chúng tôi mười ba tuổi.

Lần thứ tư nhìn thấy hoa tử đinh hương, quê hương tôi bị giày xéo bởi bom đạn chiến tranh, khu vườn tử đinh hương cũng bị đốt cháy. Cậu bé ấy cũng biến mất theo cuộc chiến.

Lần thứ năm nhìn thấy hoa tử đinh hương, tôi phải đi theo người đàn ông mà tôi sẽ chung sống đến cuối đời. Tôi không đợi được cậu bé ấy để chào nhau lần cuối.

Lần thứ sáu nhìn thấy hoa tử đinh hương, là khi tôi cố gắng chống trụ với bệnh tật. Cây tử đinh hương trước cửa sổ đang từ từ héo mòn. Lúc ấy tôi muốn buông xuôi tất cả. Giống như trong “Chiếc lá cuối cùng” của O. Henry, tôi tự nhủ khi nào cành tử đinh hương kia úa tàn, cũng là lúc sinh mệnh của tôi chấm dứt.

Lần thứ bảy nhìn thấy hoa tử đinh hương, tôi đã sống một cuộc đời mới.

 

Ngạn ngữ cổ có câu: Người con gái cầm hoa tử đinh hương sẽ không được đeo nhẫn cưới.

Thực ra tôi thấy câu này phải bổ sung thêm thành: Người con gái cầm hoa tử đinh hương sẽ không được đeo nhẫn cưới từ người cô ấy yêu.

Người ta cũng nói rằng: Khi một người con trai tặng người con gái cành hoa tử đinh hương nghĩa là anh ta muốn kết thúc tình duyên với cô ấy.

Tôi tự hỏi nếu người con gái chủ động muốn được tặng hoa thì có được tính là mối duyên đã chấm dứt không nhỉ?

 

– Cháu có muốn nghe kể chuyện cổ tích không?

Đôi mắt cháu tôi mở to như thể rất bất ngờ, rồi đáp:

– Cháu muốn ạ.

Tôi hít một hơi sâu: Cơ thể này sắp hóa thành cát bụi rồi.

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ, có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần, người ta kể rằng bất kì ai nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của nàng đều sẽ rơi vào lưới tình không lối thoát. Rất nhiều vua nước láng giềng ngỏ ý cầu thân nhưng nàng đều từ chối, bởi nàng đã lỡ yêu một chàng trai khác – chàng trai nàng vô tình gặp khi đi dạo trong khu vườn tử đinh hương. Nhưng địa vị giữa hai người là rào cản lớn nhất khiến họ không thể đến với nhau. Một vị vua độc tài nọ thấy vậy liền lấy cớ xâm chiếm đất nước ấy. Khu vườn tử đinh hương là minh chứng tình yêu của nàng công chúa với chàng trai ấy cũng bị phá hủy. Sau cuộc chiến, chàng trai nàng công chúa yêu biến mất, còn nàng thì phải gả sang đất nước láng giềng, trở thành biểu tượng hòa bình giữa hai nước. Những mùa hoa tử đinh hương cứ nối tiếp trôi qua, tung tích về chàng trai ấy vẫn bặt vô âm tín. Người ta nói rằng nàng công chúa vì nhớ thương người tình nên đã khóc đến mức đôi mắt màu trà hóa thành trắng đục. Cuối cùng, trong lúc phát điên, nàng đã giết toàn bộ người trong lâu đài, sau đó nàng tự tay móc trái tim khỏi lồng ngực rồi chết đi. Người ta kể rằng đêm đó, máu chảy thành sông, tội ác của nàng công chúa không thể được dung thứ, nàng sẽ bị đày xuống bảy tầng địa ngục, mãi mãi không được siêu sinh.

Con bé bắt đầu phàn nàn về cái kết của câu chuyện. Thật tàn nhẫn, nhưng đó là sự thật.

Có điều câu chuyện này vẫn chưa kết thúc, nhưng tôi nghĩ rằng hãy cứ để nó mãi mãi là một bí mật.

Một bí mật, giữa chúng ta…

 

– Con người ai cũng sợ cái chết.

– Tại sao ạ?

Đứa cháu nhỏ của tôi hỏi. Nhìn đôi mắt màu trà ngây thơ của nó, tôi nhớ đến bản thân trước kia. Vì vậy tôi không trả lời.

Nhiều năm sau đó, đứa cháu nhỏ của tôi giờ đã lớn khôn, nó đứng bên giường nắm lấy bàn tay tôi.

– Con người ai cũng sợ cái chết.

– Tại sao ạ?

– Bởi vì, con người ai cũng có tiếc nuối.

– Bà có tiếc nuối không ạ?

Cháu tôi giương đôi mắt ngây thơ thắc mắc.

– Có chứ. – Tôi nhớ đến cậu bé ấy. – Nhiều là đằng khác.

– Vậy nếu được chọn giữa Tuổi Trẻ, Tình Yêu và Cái Chết, bà sẽ chọn thứ gì?

– Bà sẽ không chọn gì cả.

Lần này nó không hỏi nữa.

– Cháu có thể ra ngoài một lát được không? – Tôi nói.

Cháu tôi có vẻ hơi chần chừ, nhưng rồi nó cũng bước ra khỏi phòng. Còn một mình, tôi bỗng nhớ về rất nhiều chuyện trước kia. Tôi cố nhoài người, vươn cánh tay gầy nhăn nheo lộ rõ gân xanh, kéo ngăn bàn bên cạnh, trong ngăn là một cành hoa tử đinh hương.

Tôi vuốt nhẹ cánh hoa sẫm màu, đặt lên nó một nụ hôn.

Con người ai cũng sợ cái chết.

Cho dù đó là một cái chết không đau đớn đi chăng nữa.

Bởi vì con người ai cũng có tiếc nuối.

Nhưng chúng ta không thể chống lại quy luật thời gian.

Ôm cành hoa tử đinh hương vào lòng, tôi nở nụ cười mãn nguyện.

 

Tử đinh hương, tử đinh hương

Ta dùng trái tim để gọi tên người

Tử đinh hương, tử đinh hương

Là ai đang ngân lên câu ca ấy?

Bài cùng chuyên mục

Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Mộng Ảo Hoài Âu Silver Bullets và 120 Khách

Thành Viên: 17901
|
Số Chủ Đề: 3714
|
Số Chương: 12051
|
Số Bình Luận: 23955
|
Thành Viên Mới: Nguyễn Gia Bảo