Bình chọn

Chương 1: Yến Kỳ Hiên

Yến gia tại trấn Hà Bắc là gia tộc giàu có nhất, ruộng đất của họ bao phủ khắp mọi nơi trong trấn. Yến lão gia tuy giàu có nhưng không hề kêu ngạo. Ông là một người nhân hậu, hiền từ, luôn lo lắng cho mọi người. Nhưng Yến lão gia đã có tuổi lại không có người nối dõi khiến mọi người trong trấn đều vì vậy mà lo lắng. Rồi, một đêm mưa gió, phu nhân của ông cũng đã hạ sinh một người con trai. Tin vui ập đến, vì để chúc mừng người con mà cả gia tộc mong chờ, Yến lão gia quyết định mở tiệc bảy ngày, bảy đêm chiêu đãi mọi người trong trấn. Không những vậy, ông còn quyết định bãi bỏ tiền thuê đất trong vòng ba năm cho mọi người. Người dân trong trấn cũng vì vậy mà cũng đốt pháo suốt bảy ngày bảy đêm để chia vui cùng Yến lão gia cũng như cầu chúc cho tiểu thiếu gia luôn bình an, mạnh khỏe.

Nào ngờ hạnh phúc chưa tận hưởng được lâu thì một biến cố xảy ra, trong ngày mừng con trai một tháng tuổi, Yến lão gia trên đường trở về sau khi ra ngoài trấn mua đồ chơi cho con trai thì không may té ngã xuống vực mà chết. Yến phu nhân mặc áo tang, ẵm theo tiểu thiếu gia, phía sau là toàn bộ người dân trong trấn cùng nhau đưa tiễn Yến lão gia đến mộ phần gia tộc. Tiếng khóc của cùng nỗi buồn của người dân vẫn chưa hề nguôi ngoai sau chuyện bi kịch đó thì nào ngờ… Mấy ngày sau, Yến gia xảy ra trận hỏa hoạn lớn, ngọn lửa lan tỏa nhanh đến mức người hầu không thể kịp dập lửa mà chỉ có thể nhanh chân tìm đến chỗ phu nhân và tiểu thiếu gia thông báo để có thể kịp thời chạy trốn. Nhưng, hai người họ đã không thể thoát khỏi số phận bi ai này. Họ đã chết trong biển lửa kinh hoàng đó.

Sự ra đi của Yến lão gia, Yến phu nhân cùng tiểu thiếu gia quá nhanh khiến người dân trong trấn Hà Bắc đều không kịp chấp nhận. Và khi họ nhận ra thì một sự thật khác đã đến. Yến gia không còn người kế thừa, toàn bộ gia sản bỗng chốc đều thuộc về người em họ xa Yến Thanh Trì của Yến lão gia. Đây chính là điều mà quan phủ đã công bố cho người dân trong trấn biết. Họ ngoài mặt thì tỏ ra chấp nhận nhưng khi không có người lạ, họ lại tụ tập bàn tán về cái chết bí ẩn của gia đình của Yến lão gia. Làm gì có sự trùng hợp như vậy? Họ tin chắc là cả gia đình Yến lão gia đã bị tên em họ kia mưu hại, còn cả tiểu thiếp của Yến lão gia nữa, bây giờ ả ta trở thành vợ của tên em họ kia, hai người đó không biết từ khi nào đã có tư tình với nhau, nhất định là họ âm mưu hại cả gia đình Yến lão gia.

Cứ như thế, người dân tại trấn Hà Bắc bắt đầu làm quen với cuộc sống khắc nghiệt, gian khổ với người chủ mới, cuộc sống vui vẻ đã không còn, họ bắt đầu làm quen với sự đau khổ, với sự áp bức, với những bất công không biết kêu oan nơi nào.

Có một chuyện mà tất cả mọi người tại trấn Hà Bắc không hề biết, vị tiểu thiếu gia, con trai duy nhất của Yến lão gia năm xưa không hề chết trong trận hỏa hoạn. Trước lúc chuyện xảy ra, một người làm trong nhà đã nghe lén được âm mưu của người em họ và tiểu thiếp nên đã bí mật thông báo với phu nhân. Vì thế, phu nhân đã đem con mình giao cho người làm đó bỏ trốn, còn bà ở lại để kéo dài thêm thời gian. Mọi chuyện đều diễn ra theo đúng kế hoạch, người làm kia đã an toàn đem theo tiểu thiếu gia vừa tròn tháng chạy trốn thành công. Nhưng khi cả hai vừa tiến vào một khu rừng hoang vắng thì đụng phải lũ cướp, người làm kia liều chết giành lấy miếng ngọc bội gia truyền của Yến gia mà trước khi rời đi phu nhân đã đeo cho tiểu thiếu gia, kết quả, người làm đã bị chém một nhát dao vào ngực rồi ngã xuống. Lúc tưởng chừng không bảo vệ được tiểu thiếu gia thì hai thân ảnh xuất hiện. Là một người đàn ông gần năm mươi và một bé trai chừng mười hai tuổi. Một cái phất tay của người đàn ông kia đã khiến lũ cướp bị hất văng ra xa, hoảng sợ mà nhanh chóng chạy trốn.

 “Sư phụ, người này đã chết.”

Đứa bé trai nhìn thấy người kia thương thế rất nặng nên định lại cứu giúp thì phát hiện hắn đã tắt thở. Nhìn thấy đứa bé quấn trong chăn đang tươi cười với mình, đứa bé trai cảm thấy rất vui, liền nhẹ nhàng bế vào lòng.

“Sư phụ, con muốn nuôi dưỡng đứa bé này… Đứa bé này hình như rất thích con, con muốn làm phụ thân của nó.”

Cốc!

Thiên Cơ lão nhân gõ mạnh tay lên đầu học trò.

“Mới mười hai tuổi mà đòi làm phụ thân… làm đại ca thì còn được.”

“Vậy con sẽ làm đại ca của đứa bé này.” – Nhìn miếng ngọc bội đeo trên người của bé trai, nhìn thấy chữ Yến được khắc trên nó, đứa bé trai mười hai tuổi đã hiểu ra vấn đề. – “Con nghĩ đứa trẻ này họ Yến… tên thì mình đặt tên là Kỳ Hiên được không sư phụ.”

“Đệ đệ của con thì con tự mình giải quyết đi.”

Yến Kỳ Hiên từ sau khi được nhận nuôi thì được chăm sóc vô cùng chu đáo đến mức một cọng tóc cũng không thể rơi. Đại ca của Yến Kỳ Hiên tên Lý Thần, là con một trong một đại gia tộc lớn, từ nhỏ tuy được thương yêu hết mực nhưng lại khá cô đơn vì không có huynh đệ tỷ muội. Đại ca từng kể lúc còn nhỏ đã nhiều lần hỏi phụ thân vì sao mẫu thân không sinh thêm một đệ đệ hay muội muội nào thì đều bị phụ thân la mắng không ngừng nghỉ. Phụ thân nói mẫu thân sinh ra một đứa con thì đã rất đau đớn rồi, làm sao bắt người phải chịu thêm đau đớn đó lần nào nữa. Vì thế, ngay khi thu nhận người đệ đệ này, việc đầu tiên của Lý Thần chính là gửi thư thông báo tin vui về cho gia đình. Tất nhiên, chỉ trong thời gian ngắn, song thân của Lý Thần tá hỏa tìm đến chất vấn. Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy Yến Kỳ Hiên mỉm cười với họ thì lập tức bị xiêu lòng, đồng ý nhận thêm người con trai này. Song thân đại ca muốn đem y về nhà nuôi dưỡng thì bị đại ca ngăn cản lập tức. Đại ca không cho ai giành mất đệ đệ, nói là phải tự tay mình chăm sóc đệ đệ khôn lớn. Sau hơn mười ngày dùng đủ mọi cách khuyên giải vẫn không có kết quả thì phụ mẫu đại ca liền thua trận trở về nhà. Nhưng, họ rất chu đáo, hàng tháng, ngoài những vật dụng của đại ca thì còn chuẩn bị thêm cho người con trai mới của mình một phần để gửi đến.

Trên núi tuy trong lành thoáng đãng nhưng đại ca của Yến Kỳ Hiên muốn đệ đệ mình tập làm quen với mọi thứ xung quanh nên cứ đều đặn bảy ngày một lần sẽ bế theo đệ đệ xuống trấn nhỏ dưới chân núi vui chơi, đồng thời để khoe đệ đệ đáng yêu của mình với mọi người.

“Mới mấy ngày không gặp mà tiểu thiếu gia đã lớn hơn nhiều rồi.” – Ông chủ quán nước nơi hai huynh đệ Yến Kỳ Hiên thường ghé qua thấy khách quen đến thì lập tức niềm nở đón tiếp. – “Thiếu gia chăm đệ đệ giỏi quá.”

“Ta chỉ có một đệ đệ, không chăm sóc chu đáo làm sao được.” – Lý Thần cười trả lời. – “Ông chủ, sữa dê của ta đặt thế nào rồi?”

“Đã chuẩn bị chu đáo cho thiếu gia.”

Đặt bình sữa dê vào túi đồ sau lưng, Lý Thần tiếp tục ẵm đệ đệ đi dạo một lượt xung quanh trấn. Người dân nhìn thấy đôi huynh đệ thân thiết này thì cũng lấy làm vui vẻ, tìm đến hỏi thăm cũng như chỉ dạy cho Lý Thần cách chăm sóc trẻ con. Hơn thế, Yến Kỳ Hiên sinh ra vô cùng đáng yêu, dù người khó tính thế nào cũng bị nụ cười của thằng bé làm mát lòng nên dân chúng trong trấn đã nhiều lần xin Lý Thần cho mình ẵm bồng để lấy may mắn. Mọi người đều hy vọng con cháu của mình khi sinh ra cũng đáng yêu thế này.

“Đứa trẻ ấy là ai mà mọi người thích thú chuyền tay nhau ẵm bồng vậy?” – Một thương nhân ghé ngang trấn nghỉ mệt, nhìn thấy cảnh trước mặt thì nhìn sang ông chủ tửu lâu dò hỏi.

“Là đệ đệ của vị thiếu gia sống trên núi.” – Ông chủ tửu lâu thật tình trả lời. – “Đứa trẻ này rất đáng yêu, không sợ người lạ, gặp ai cũng cười nên mọi người trong trấn đều rất thích thú. Dạo trước có một phu nhân nhiều năm không sinh được con, vậy mà mới ẵm bồng đứa trẻ ấy một chút mà mấy ngày sau liền có tin vui. Người dân trong trấn đều nghĩ đứa trẻ ấy là niềm may mắn nên mới xin chuyền tay nhau ẵm bồng như thế.”

Vị thương nhân này cũng đã có tuổi nhưng lại không hề có con nối dõi. Sau nhiều lần chẩn mạch, các đại phu đều nói trong người ông có bệnh, rất khó có con. Nghe tin từ ông chủ này, vị thương nhân nghĩ biết đâu đứa bé đó sẽ đem lại may mắn cho mình nên cũng ra ngoài, xin tiểu thiếu gia kia cho mình ẵm một chút.

Thật kì lạ! Yến Kỳ Hiên chuyền tay qua biết bao người vẫn thích thú cười đùa. Từ khi mới mấy tháng tuổi được đại ca đưa xuống núi lần đầu đến nay đã hơn một tuổi vẫn không hề thay đổi thói quen đó. Vậy mà khi mới được vị thương nhân kia ẵm bồng thì lập tức khóc lớn khiến không chỉ Lý Thần mà ngay đến người dân trong trấn cũng lấy làm ngạc nhiên.

Lý Thần cảm thấy bất an nên lập tức giành đệ đệ trở lại rồi cáo biệt mọi người trở về núi.

Mấy ngày sau, trong một đêm mưa gió lớn, Lý Thần đang ngon giấc thì giật mình tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng khóc lớn của Yến Kỳ Hiên ở phòng bên cạnh. Y lập tức mặc áo khoác chạy nhanh sang.

Rầm!

Kiếm trong tay Lý Thần chém nát cửa phòng tạo nên một tiếng động lớn. Hành động này của y đã khiến đám sát thủ bên trong đang định ra tay sát hại Yến Kỳ Hiên phải dừng lại.

“Kẻ nào dám hại đệ đệ ta?”

Lý Thần hét lớn, kiếm trong tay nhắm thẳng đám sát thủ mà xuất chiêu. Lý Thần năm nay chưa đến mười bốn nhưng đừng coi thường y. Kiếm pháp của của y hiện tại đã có thể đánh ngang ngửa với các võ tướng trong triều đình. Vì thế, chẳng tốn mấy thời gian, đám sát thủ đồng thời đều thiệt mạng dưới lưỡi kiếm kia.

“Chuyện gì vậy?” – Thiên Cơ lão nhân đang an giấc thì nghe tiếng động lớn. Khi ông chạy đến nơi thì đã thấy phòng ốc tan hoang, một đám người lạ mặt chết trên nền nhà và đồ đệ lớn đang dỗ dành tiểu đệ đệ đang khóc lớn.

“Sư phụ! Có người muốn giết đệ đệ.”

“Chẳng phải do con gây ra hay sao?”

_________

Thời gian thấm thoát thoi đưa, năm nay Yến Kỳ Hiên đã trưởng thành, trở thành một thiếu niên hai mươi tuổi tuấn tú với đôi mắt sáng như sao trên trời.

Năm xưa sau khi được thu nhận, y đã được đại ca đưa lên đỉnh Bạch Long sinh sống, sau đó nhận Thiên Cơ lão nhân làm sư phụ.

Thiên Cơ lão nhân là người trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, không gì không biết, là nhân tài thế gian hiếm gặp vì thế người muốn bái ông làm sư phụ vô cùng nhiều. Nhưng ông tâm cao khí ngạo, ông từng nói chỉ thu nhận đệ tử mà ông vừa mắt, và người đó chính là đại ca. Nghe nói lúc đại ca năm tuổi theo phụ mẫu đi dạo đã tình cờ gặp được Thiên Cơ lão nhân, sư phụ thấy đại ca còn nhỏ nhưng tư chất thông minh nên đã lập tức thu nhận làm đồ đệ. Còn y thì lại là một nguyên nhân cực kì buồn cười.  Đại ca nói lúc y bắt đầu tập nói, thì lời đầu tiên y nói không phải là đại ca mà là sư phụ, sư phụ nghĩ đây có lẽ là một cái duyên nên đã thu nhận luôn y.

Sư phụ tuổi cao, vì thế, người nuôi dưỡng, chăm sóc y không phải là sư phụ mà là đại ca. Đại ca là người đầu tiên giúp y biết cách cầm bút thế nào, cũng là người chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ, luôn lo lắng mỗi khi sức khỏe y không tốt, vì thế trong lòng Yến Kỳ Hiên, đại ca không chỉ là đại ca mà còn là phụ thân, là người mà suốt đời y phải tôn kính, hiếu thuận. Nhưng năm y mười lăm tuổi, phụ thân đại ca qua đời, người phải về nhà thừa kế sản nghiệp, Yến Kỳ Hiên một mình ở lại sống với sư phụ. Đại ca rất thương y, dù bận rộn thế nào thì mỗi tuần đều viết thư, nhờ bồ câu đưa đến hỏi thăm tình hình của y cùng sư phụ, mỗi lần lễ tết, đại ca nhất định sẽ đưa đại tẩu đến thăm y cùng sư phụ, nếu bận việc thì quà thế nào cũng đến nhiều hơn.

Hôm nay là sinh thần của Yến Kỳ Hiên, y ngồi bên cửa sổ, chờ thư và quà mừng của đại ca và đại tẩu đưa đến thì nghe tiếng sư phụ gọi.

Yến Kỳ Hiên bàng hoàng khi nghe sư phụ thông báo. Sư phụ quyết định vân du tứ hải, hành thiện cứu người nên hôm nay sẽ phân chia gia sản cho hai huynh đệ. Sư phụ nói đại ca là người nho nhã nên sẽ để lại toàn bộ kinh thư cho y, còn hắn thích luyện võ, cưỡi ngựa nên được nhận toàn bộ binh pháp mà cả đời sư phụ thu thập, nghiên cứu.

Yến Kỳ Hiên còn chưa kịp hỏi thêm điều gì thì đã bị sư phụ tống ra khỏi nhà cùng toàn bộ hành lý, nói hắn đã trưởng thành, cũng phải bắt đầu tạo lập sự nghiệp như đại ca, không thể lúc nào cũng ngồi trên núi hết ngắm cây, lại ngắm cảnh.

Nhưng điều đó còn chưa khiến hắn bàng hoàng bằng việc sư phụ giao cho y một tờ hôn thư, nói đã định hôn sự từ lâu cho y, bảo mau chóng thành thân kẻo nữ nhi nhà người ta chờ đợi mỏi mòn. Từ nhỏ, Yến Kỳ Hiên đã sống bên sư phụ nhưng chưa bao giờ nghe đến chuyện này, vì thế y muốn hỏi cho rõ. Kết quả, sư phụ đã biến mất không lưu lại chút bóng dáng. Y biết sư phụ sợ hắn truy hỏi nên đã trốn mất. Y không còn cách nào khác đành gửi thư hỏi đại ca mọi chuyện. Sự thật đúng là ngoài sức tưởng tượng.

Đại ca nói năm xưa sư phụ hành y đã cứu được con trai một vị quan, sau đó sư phụ và người kia uống say một trận, kết quả, sư phụ hồ đồ lập nên tờ hôn thư này, nói là nếu vị quan kia có cháu gái sẽ gả cho đồ đệ của người. Lúc đó, hôn thư áp đặt lên đại ca vì Yến Kỳ Hiên vẫn chưa nhập môn. Nhưng năm đại ca mười sáu tuổi đã nói với sư phụ chuyển hôn sự này cho y vì đại quan kia sau khi có năm người cháu trai mới có một cô cháu gái mà tuổi còn thua Yến Kỳ Hiên hai tuổi, nhỏ như vậy thì đại ca làm sao cưới, không lẽ bắt đại ca ở vậy chờ đợi, với lại khi đó đại ca đã có ý với đại tẩu. Y viết thư hỏi lại sao không ai nói với y chuyện này. Đại ca trả lời vô cùng đơn giản. Vì y phải học, sư phụ và đại ca không muốn y bị phân tâm.

Hôn sự đã định, Yến Kỳ Hiên không thể nào làm trái nên mang theo hành lý tiến về kinh thành để gặp gỡ rồi bàn hôn sự với nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai. Trên đường đi, y có ghé qua trấn Hà Bắc, về lại Yến gia thắp nhang trước mộ phần của phụ mẫu.

Thắp nhang trước mộ phần song thân, Yến Kỳ Hiên nhớ lại chuyện xảy ra khi y tròn mười tuổi. Khi đó, đại ca đã đưa y về lại trấn Hà Bắc để quỳ lạy trước mộ phần phụ mẫu. Đại ca nói sau khi thu nhận y thì người đã cho thuộc hạ tản ra khắp bốn phương, tám hướng để truy tìm nguồn gốc, thân phận của Yến Kỳ Hiên. Vào một thời gian trước, lai lịch của Yến Kỳ Hiên đã được tìm ra. Đại ca đã kể lại cho y toàn bộ câu chuyện và hỏi  muốn báo thù hay không? Yến Kỳ Hiên trả lời phụ mẫu sinh thành là người lương thiện đến cả con kiến cũng không nỡ giết thì thân là con của họ, sao y có thể giết người báo thù. Chuyện đã qua thì cứ cho qua, con người không thể cứ sống trong thù hận mà phải biết tha thứ. Đại ca lúc đó đã xoa đầu và khen Yến Kỳ Hiên không phụ lòng dạy dỗ của sư phụ và đại ca. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, ngay khi vừa nghỉ chân tại khách điếm lớn tại trấn Hà Bắc thì ngay trong đêm đó, một toán người che mặt, mang theo kiếm đi vào tìm giết Yến Kỳ Hiên. Kết quả, bọn chúng bị y và đại ca giết chết hết toàn bộ.

Ngay trong đêm, Lý Thần dẫn theo Yến Kỳ Hiên đạp mạnh cửa Yến gia đi vào, quăng tên sát thủ còn sống ra trước mặt Yến Thanh Trì mà đối chất. Đồng thời, Yến Kỳ Hiên cũng đưa ra ngọc bội gia truyền Yến gia để tỏ rõ thân phận.

Lý Thần nhìn Yến Thanh Trì, thanh kiếm kề sát vào cổ hắn. Lúc Yến Kỳ Hiên một tuổi, hắn đã nhận ra Yến Kỳ Hiên là hậu nhân của Yến gia còn sống sót nên đã cho sát thủ tìm đến tiêu diệt. Khi đó, Yến Kỳ Hiên còn nhỏ tuổi nên Lý Thần không muốn gây chuyện to nên đã cho người tìm đến hắn đe dọa, cảnh cáo. Vậy mà, giờ đây hắn lại dám to gan, một lần nữa cho người thích sát đệ đệ của y. Cơn giận này làm sao y có thể bỏ qua. Nhưng đệ đệ bên cạnh đã nắm tay y can ngăn, lắc đầu ngăn cản. Lý Thần hiểu ý đệ đệ muốn nói không nên ra tay với những kẻ không xứng đáng này. Vì thế, với những kẻ đã sát hại phụ mẫu, Yến Kỳ Hiên không hề trừng phạt mà chỉ đuổi bọn chúng ra khỏi trấn, mãi mãi không cho quay lại.

Yến Kỳ Hiên đã có đại ca, có sư phụ, cũng đã có nhà để ở nên y đã đem toàn bộ tài sản gia đình sau khi giành lại được trao tặng cho người dân trong trấn. Nghe nói lúc còn sống phụ thân y là người nhân hậu nên nghĩ mình làm như vậy thì ông cũng không hề oán trách. Cũng bởi tấm lòng đó mà tuy Yến gia đã không còn ai sinh sống nhưng căn nhà lúc nào cũng sạch sẽ, không một hạt bụi, từ đường lúc nào cũng được quét dọn, thắp nhang, mộ phần phụ mẫu thì thường xuyên được chăm coi, mọi chuyện đều do người dân trong trấn tình nguyện làm để báo đáp công đức của Yến Kỳ Hiên.

“Thiếu gia, người phải đi rồi sao?”

Yến tổng quản là trẻ mồ côi được nội tổ phụ của Yến Kỳ Hiên thu nhận, ông lớn lên cùng phụ thân của y, hai người tuy mang danh nghĩa chủ tớ nhưng lại thân thiết như huynh đệ. Hơn thế, sau này Yến phu nhân được gả về, ông còn được mai mối lấy a hoàn thân cận của bà làm nương tử nên đối với Yến gia, ông và gia đình vô cùng trung thành. Trận hỏa hoạn xảy ra khi xưa, chính cháu trai ông là người được lệnh mang tiểu thiếu gia chạy trốn rồi không bao giờ quay trở về được nữa. Yến gia thay chủ. Chủ nhân mới lại là người hà khắc, thích hành hạ kẻ hầu, người hạ, đặc biệt là những người có quan hệ tốt với chủ cũ. Vì thế, ông từ quản gia của Yến phủ trở thành tên hầu dọn phân, vợ ông từ chủ quản bếp núc lại thành kẻ giặt đồ, rửa bát ở nơi này. Nhưng, hai vợ chồng họ không tức giận rời đi, họ vẫn nhẫn nhịn. Họ tin rằng có ngày tiểu thiếu gia còn sống quay trở về.

Mòn mỏi chờ đợi, mười năm trước, thiếu gia đã thật sự trở về, đuổi kẻ thù của Yến gia mãi mãi rời khỏi trấn Hà Bắc, đòi lại toàn bộ tài sản, đem lại cuộc sống ấm no cho người dân trong trấn như xưa. Nhưng, tiểu thiếu gia được người tốt nhận nuôi, tuổi lại còn nhỏ nên không thể rời xa nên ông và vợ, cùng toàn thể người dân trong trấn đành chấp nhận việc thiếu gia rời đi. 

Cứ mỗi năm, vào ngày giỗ song thân, thiếu gia sẽ quay trở về thắp nhang, quỳ lạy trước mộ phần của họ rồi ở lại chơi vài ngày sẽ rời đi. Mấy hôm trước, thiếu gia đột ngột trở về khiến ông vô cùng mừng rỡ, nghĩ rằng thiếu gia sẽ ở lại luôn nơi này. Nhưng giờ, lại nghe người chuẩn bị lên kinh, Yến tổng quản cùng vợ buồn trong lòng.

“Mọi người đừng buồn.” – Yến Kỳ Hiên biết rõ tình cảm của phu phụ Yến tổng quản với Yến gia và phụ mẫu nên tuy không gặp mặt thường xuyên nhưng vẫn tôn trọng như trưởng bối trong nhà. Hiện tại, Yến tổng quản và gia đình vẫn ở lại Yến gia chăm nom nhà cửa, cũng như nhang đèn trong từ đường. – “Lần này ta lên kinh là bàn về hôn sự, sư phụ và đại ca đã giúp ta định một mối nhân duyên tốt.”

“Thật sao!” – Nghe nói thiếu gia sắp lập gia thất, Trình má, vợ Yến tổng quản vui mừng. – “Chúc mừng thiếu gia, lão gia và phu nhân ở dưới suối vàng biết được nhất định rất vui mừng.”

“Đúng vậy!” – Yến tổng quản vui đến bật khóc. – “Nghĩ đến thiếu gia sắp có gia thất, lão vui không tả xiết. Chỉ cần chờ thêm một thời gian, nhìn thấy thiếu gia có người nối dõi thì lão có nhắm mắt cũng yên lòng.”

“Đang nói chuyện vui mà sao hai người lại nói đến nhắm mắt xuôi tai thế kia.” – Yến Kỳ Hiên dỗ dành phu phụ Yến tổng quản. – “Mọi người yên tâm, đợi sau khi ta thành thân, ta sẽ đưa nương tử về ra mắt hai người.”

Danh Sách Chương
Nhược Vũ Bạch

Nhược Vũ Bạch (2 tháng trước.)

Level: 2

50% (1/2)

Bài viết: 0

Chương: 0

Bình luận: 11

Lượt thích: 3

Lượt theo dõi: 1

Tham gia: 20/04/2019

Số Xu:

Cốt truyện hay, cách hành văn cũng không tệ nhưng quá êm xui nên hơi nhàm chán. Đó là ý kiến riêng của mình, không có ý bôi bác đâu...


Nga Hoàng Quỳnh

Mộng Ảo (1 năm trước.)

2 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 11

90% (200/220)

Bài viết: 11

Chương: 400

Bình luận: 265

Lượt thích: 416

Lượt theo dõi: 33

Tham gia: 22/06/2017

Số Xu: 6179

Dạ Phi

Hay và lôi cuốn hơn rồi nha!!!

Cám ơn nha. Cứ sợ chỉnh xong sẽ mất hay. Mong bà tiếp tục giúp đỡ các chương sau.


Phi Yến Phan

Dạ Phi (1 năm trước.)

1 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 7

56% (28/50)

Bài viết: 1

Chương: 38

Bình luận: 45

Lượt thích: 80

Lượt theo dõi: 7

Tham gia: 20/11/2017

Số Xu: 1183

Hay và lôi cuốn hơn rồi nha!!!


Phi Yến Phan

Dạ Phi (1 năm trước.)

1 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 7

56% (28/50)

Bài viết: 1

Chương: 38

Bình luận: 45

Lượt thích: 80

Lượt theo dõi: 7

Tham gia: 20/11/2017

Số Xu: 1183

Tui nghĩ bạn nên đi sâu miêu tả: khi tiểu thiếu gia được sinh ra, mọi người vui mừng như thế nào, nhưng trong số người đó, có ai không thật lòng chúc mừng và bà cũng nên chèn thêm vài lời thoại cho truyện sinh động hơn; tiếp theo là trận hỏa hoạn kia bà nên miêu tả nó như thế nào đó; rồi cảnh người làm bế tiểu thiếu gia chạy vào rừng,... Mỗi cảnh tui nghĩ bà nên đi chậm lại xíu, thêm vài lời thoại.

Tui nghĩ bà kể như vậy hơi nhanh, người đọc khó hình dung ra được quang cảnh hiện tại, cũng như nội tâm các nhân vật, dù biết đây chỉ là các nhân vật phụ nhưng họ cũng quan trọng không kém.

Đây là cảm nhận của tui thôi nha! Mong là sẽ giúp ích cho bà!!!


Khanh Truc

Khanh Truc (1 năm trước.)

1 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 1

0% (0/1)

Bài viết: 0

Chương: 0

Bình luận: 7

Lượt thích: 0

Lượt theo dõi: 0

Tham gia: 01/01/2018

Số Xu:

Tui thấy bn viết  cảm giác nhàm nhàm, lơi không độc đáo, kể như là lời văn chung đó. Thêm muối nhé, còn đâu ý tưởng khá hay. Hwaiting!


Nga Hoàng Quỳnh

Mộng Ảo (1 năm trước.)

2 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 11

90% (200/220)

Bài viết: 11

Chương: 400

Bình luận: 265

Lượt thích: 416

Lượt theo dõi: 33

Tham gia: 22/06/2017

Số Xu: 6179

Quân Nguyệt

Tui không có giỏi viết cổ đại lắm nhưng kiểu này tui nói thật, đọc rất nhàm, lời thoại quá ít, giọng kể cũng rất trầm (kiểu này hơi giống...

CÁm ơn lời góp ý của bạn


Quân Nguyệt

Quân Nguyệt (1 năm trước.)

1 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 4

60% (3/5)

Bài viết: 2

Chương: 13

Bình luận: 3

Lượt thích: 0

Lượt theo dõi: 0

Tham gia: 05/01/2018

Số Xu: 308

Tui không có giỏi viết cổ đại lắm nhưng kiểu này tui nói thật, đọc rất nhàm, lời thoại quá ít, giọng kể cũng rất trầm (kiểu này hơi giống tui).

Đầu tiên, nói về chính tả,tui lười soát, nhưng lướt qua thì thấy: "Đây chính là đều mà qua =>(quan) phủ đã công bố cho người dân trong trấn biết."

Thứ hai, văn kể thì hợp rồi, nhưng tui đoạn đầu cảm giác tui đang đọc cổ tích vậy. " Rồi, một ngày mưa gió, người con trai ông mong mãi cũng chào đời" => Câu này, tui nghĩ bạn có thể sửa đi một chút.


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Lão Yêu Vạn Năm Ngong Con Lily trang trần Nhân Phúc Xuân Trần Việt Trần và 105 Khách

Thành Viên: 23786
|
Số Chủ Đề: 4361
|
Số Chương: 14793
|
Số Bình Luận: 28430
|
Thành Viên Mới: Minh Hy