Chương 62: Gặp lại Honson
Bình chọn

Chương 62: Gặp lại Honson

Đang ăn họ đột nhiên dừng lại. Phía xa ở đối diện có một toán người đang đi. Một đoàn mười tên lính, người đi giữa còn rất trẻ, ăn mặt chỉn chu, tướng hơi phát phì. Tên mập đó đi tới vài rạp hàng tùy tiện lấy đồ ăn. Mặc dù trên tay hắn có nhiều đồ ăn chưa hết, nhưng hắn vẫn thích lấy. Khuôn mặt hắn vui vẻ, ăn nhai nhồm nhoàm. Chỉ tội cho những người bán, họ bị hắn lấy đồ rất nhiều, không được trả tiền, mà còn phải luôn miệng cảm ơn hắn đã ủng hộ. Khi tới một rạp hàng, hắn lấy một cục kẹo đậu phộng bỏ vào miệng. Người bán là một ông lão tuổi đã cao, ông phải vui vẻ cười tươi với tên mập. Nhai được một lúc hắn nhổ ra một bãi vào mặt ông lão và hất đổ rạp hàng kẹo đó.

– Vậy mà cũng bán. – Hắn bĩu môi.

– Sau này bán đồ tốt hơn, nghe chưa, đừng làm phật lòng con của tướng quân Kole Tacode. Ngài Kole Tema đây – Một tên lính phía sau tên mập đạp thêm mấy cái rồi nói.

Ông lão run rẩy gật đầu, tay ông run lên. Hình như sức lực của ông cũng đã trở nên yếu ớt theo tuổi tác. Ông chỉ biết cuối đầu dọn dẹp, miệng nói dạ dạ.

– Đúng là cầm thú cũng không bằng. Ăn hiếp lão già như ta. – Người chủ nói thầm khi bọn họ đi được một khoảng xa.

Tên mập quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh:

– Ông nói gì, dám chửi à, ông không biết tôi có GP làm cho đôi tai rất thính sao?

Đôi mắt tên mập trở nên sắc lạnh, hắn phẩy tay, mười tên lính dùng vũ khí đang cầm xộc tới đánh cho ông lão nôn ra máu nằm trên đất bất động. Chứng kiến cảnh này, ai cũng ngao ngán lắc đầu. Họ cũng chỉ là người dân thường, làm sao đấu lại người có GP, vả lại họ còn đang cầm vũ khí. Mặc dù muốn can nhưng lực bất tòng tâm, không thể giúp được gì.

Tiếp đó nhóm của tên mập bỏ đi. Người chủ của những rạp hàng khác cũng đứng im ở quầy hàng của mình không dám làm ăn nữa, chuẩn bị nghênh đón tên mập. Người dân cũng đứng lại nép vào một bên chờ cho hắn đi khỏi. Khi tới một rạp hàng khác của một ông lão khác. Tên mập lại thò tay lấy một cái bánh ăn. Hắn nhai ngấu nghiến.

– Lấy hết số này cho ta. – Hắn chỉ tay vào mấy cái bánh.

Những tên lính lập tức gói lại toàn bộ và đem đi.

– Này, các ngài à, làm ơn cho tôi xin lại tiền được không, nhà tôi nghèo lắm, mất số bánh này rồi thì tôi không biết sống thế nào, tôi không còn vốn liếng nữa. – Tay ông lão run lên cầu xin những tên lính.

– Tránh ra. – Một tên lính đá ông xuống đất.

– Công tử đây ăn đồ của lão là phúc của lão đó. – Tên mập nói.

Họ bước đi như không hề có chuyện gì xảy ra. Ông lão ôm mặt khóc, những người khác đỡ ông dậy, có người còn nói: “Thôi bỏ đi ông, để chúng tôi quyên góp cho ông chút ít, ông mua nguyên liệu làm lại mấy cái bánh đem bán.” Ông lão đứng lên, tay vẫn còn run sợ, nước mắt vẫn còn chảy, ông cảm tạ mọi người.

Chứng kiến sự việc từ đầu, Cat bắt đầu nổi lửa giận trong lòng. Hắn nhìn chằm chằm vào tên mập như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy. Luke thì càng không cần nói, hắn nhiều lần lấy tay cầm vào cây súng nhưng rồi lại bỏ tay ra. Hai người chưa làm gì là tại vì còn nhớ thân phận của mình. Họ là thành viên United nếu họ động vào sự việc riêng của đất nước Noko thì họ sẽ có cớ gây chiến tranh.

Dĩ nhiên đất nước đầu tiên bị nhắm đến chính là Đại Việt. Đại Việt chỉ là một nước nhỏ trên thế giới, so với Noko là một trời một vực. Cuộc sống ở Đại Việt mặc dù tốt, kinh tế cũng hơn hẳn một chút so với Noko nhưng so về sức mạnh quân sự thì thua xa rất nhiều. Noko đã sản xuất rất nhiều bom hủy diệt, còn Đại Việt thì một trái cũng không có. Nếu mà chiến tranh nổ ra Đại Việt sẽ chịu thiệt rất nhiều, liên lụy đến người dân vô tội. Sau khi lấy xong đồ của ông lão, tên mập lại đi tiếp. Hắn vừa đi vừa nhai ung dung. Bỗng nhiên hắn dừng lại bỏ hết đống thức ăn đang ôm và chạy tới trước mặt một cô gái. Cô gái có làn da trắng hồng rất xinh. Cô thấy hắn chạy đến liền định bỏ chạy thì mười tên lính đã vây lấy cô, cô không có đường thoát.

– Haha, về làm vợ ta đi người đẹp. – Tên mập nói và cười nham nhở. Người dân xung quanh cũng lắc đầu, cô gái đúng là xui xẻo.

– Ngài tha cho tôi đi. – Cô gái sợ hãi nói, cô xoay người qua lại muốn tìm đường thoát thân.

– Tha cho cô thì ai phục vụ ta đây, tối đến nhớ cô, ta lại nóng người không ngủ được. – Tên mập lại nói, đôi mắt dâm dê của hắn nhìn cô gái thèm thuồng.

Đoạn hắn nắm lấy áo cô, dùng lực xé rách. Chiếc áo bị xé đi làm cho thân hình cô lộ ra, cũng may cô có mặc thêm đồ lót bên trong nên cũng không đến nỗi lõa thể. Cô gái xấu hổ ôm ngực định chạy. Tên mập nhìn thấy đồ lót của cô gái như là phản ứng hóa học có thêm chất xúc tác. Hắn càng cười lớn và ôm lấy cô rất chặt. Những tên lính cứ giữ chặt lấy cô gái cho tên mập hành sự.

Cat lúc này không nhịn nữa liền kéo Luke vào một chỗ và niệm chú dùng thuật triệu hồi cấp độ ba gọi ra Emerald. Cat không dùng vật dẫn nên con rồng hơi nhỏ, thật ra thì so với con người cũng có thể tính là khổng lồ. Emerald cuộn mình trên không sa xuống. Nó dùng trảo gắp vào thân thể của tên mập và mười người lính. Họ phản ứng không kịp. Móng vuốt của Emerald rất chặc, họ nhúc nhích định thoát ra nhưng không được. Emerald bắt đầu bay lên cao. Người dân xung quanh chứng kiến một màn đó đều kinh ngạc. Họ bàn tán xôn xao, nhiều người còn lạy tạ con rồng, một số người lại nói là thần rồng hiển linh.

***

Về khu vực phía Nam, nhóm của Akiko và Andra đang đi đến một nơi khác. Họ cũng như nhóm của Cat và Luke ăn mặc kín, che giấu thân phận của mình. Nhất là Andra cô càng phải che đôi cánh, chiếc đuôi và sừng của cô. Binu chính là nơi Akiko từng ở, cho nên cô cũng biết rõ đường đi một chút.

– Cậu có biết chỗ thả xác là ở đâu không? Dù sao lúc trước cậu cũng từng ở đây. – Andra hỏi.

– Mình cũng không biết, bình thường họ nhốt mình trong phòng của một căn cứ, đi đâu cũng có người canh chứng, càng không được thường xuyên ra ngoài. Với lại mỗi lần ra ngoài là phải đi vào một chiếc xe bịt kín không thấy được bên ngoài. Rồi chiếc xe đó sẽ chở đến Binu, nên tôi cũng không rõ chỗ tôi ở lúc trước đi như thế nào.

– Vậy họ cần gì ở cậu mà phải bắt cậu đến đây từ Nhật Bản.

– Họ cần kiến thức lai tạo sinh vật, cách làm phát xạ tia Roetem an toàn. Mình đã chỉ dẫn họ nhiều về những kiến thức đó, còn họ dùng làm gì thì họ không cho mình biết.

“Kiến thức lai tạo, tia phát xạ” nghe thế Andra nhăn mặt.

– Cậu có thấy họ thử nghiệm gì không? – Andra hỏi.

– Điều này cũng chưa, những thử nghiệm họ toàn nhờ khoa học gia làm, không cho mình xem. – Akiko nói.

Đang đi thì Akiko đột nhiên kéo Andra vào một góc trốn. Bị cô kéo đi chưa kịp phản ứng, Andra tưởng là mình bị lộ nên cũng đi theo. Nhưng cô thấy lạ là Akiko chỉ kéo mình vào một chỗ trốn mà không chạy.

– Chuyện gì thế? – Andra thắc mắc.

– Honson. – Akiko chỉ về một phía nói.

Phía đó đúng là Honson đang đi tuần cùng với những tên lính của mình.

– Tiger và Bear không có ở đây. – Andra nhìn xung quanh rồi nói. Cô biết được hai người đó rất khó đối phó.

Honson đang vừa đi vừa tức giận. Những tên lính đi theo cũng chỉ biết im lặng.

– Mất một cô Akiko thôi mà, vậy mà cũng chửi tôi trước mặt mọi người. Thật là tức quá đi. – Honson hét lên.

Người dân xung quanh thấy hắn ở trạng thái như vậy cũng tránh né đi, hoặc đi đường vòng.

– Cũng không trách được, tiểu thư Akiko xinh đẹp như vậy. Ngài Kiun đã nhắm lâu rồi nhưng cô ta còn giá trị lợi dụng nên chưa làm gì. – Một tên lính nói.

– Có lẽ ngài Kiun cũng đợi cô ta hết giá trị mới bắt cô ta phục vụ mình. – Một tên khác nói.

Honson dừng lại suy nghĩ, ánh mắt hắn rất là tức giận. Hắn lại tiếp tục đi. Khi đi được vài bước hắn lại dừng lại. Đôi mắt hắn sáng lên. Những tên binh sĩ nhìn theo hướng nhìn của hắn. Ở đó có một bà lão đang đi từ từ. Kế bên là một cô gái trông cũng xinh đẹp, tay cô xách giỏ đựng đầy thức ăn có lẽ là mới đi mua về. Cô đang dìu bà lão đi, có lẽ là mẹ của cô. Những tên lính nhìn cô gái thèm nhỏ dãi, rồi lại nhìn Honson. Họ hiểu ý liền tiến đến. Cô gái đang nhìn bà mẹ, không có để ý xung quanh nên cô cũng không biết những tên lính đang đi đến chỗ cô.

– Chết, hắn lại làm vậy rồi. – Akiko thốt lên.

– Hắn định làm gì? – Andra hỏi.

– Hắn là tên dê xồm, cô gái kia gặp nạn rồi. – Akiko nói.

Quả đúng như lời Akiko nói, những tên lính chắn trước mặt họ. Ba lão thấy những tên lình liền dừng lại.

– Có chuyện gì thế các anh lính. – Bà lão hỏi.

Những tên lính không trả lời, họ xô bà lão ra một bên, nắm lấy tay cô gái và kéo đi. Bị người lạ bắt đi đột ngột, theo bản năng cô gái cố sức gỡ tay của họ ra. Lúc này bà lão bị đẩy đã ngã xuống đất cũng cố gắng đứng lên. Nhưng có lẽ do cú ngã vừa rồi quá mạnh, bà lại cao tuổi yếu ớt nên đứng lên rất khó khắn. Con gái của bà vừa cố gắng gở tay họ ra vừa van xin.

– Các anh lính thả tôi ra đi mà.

– Thả cô ra, không được, chỉ huy Honson muốn mời cô đi chơi, vui vẻ. – Một tên lính nói, giọng nham nhở.

Honson đứng đó cười, ánh mắt hắn chứa đầy lửa dục nhìn vào thân hình cô gái. Bà lão lúc này dùng hết sức lực đứng dậy và chạy đến đánh một bạt tai vào tên lính. Bà lão sức đã già, đánh xong thì cũng đứng không vững lại rơi xuống đất. Tên lính bị một bạt tai đau nhìn bà lão với ánh mắt đầy sát khí. Hắn từ từ tiến lại gần bà lão như hung thần, hắn đỡ bà dậy:

– Muốn chết hả bà lão kia. Thối tha.

Nói đến hai chữ cuối hắn rút một cây dao găm đâm vào tim bà. Một cú đâm thẳng nhanh gọn, dứt khoát, có lẽ hắn đã làm việc này rất nhiều lần. Hắn lại rút ra đâm vào một lần nữa, lại thêm lần nữa. Hắn cứ lập lại hành động như thế cho đến khi mặt bà lão không còn khí sắc. Hắn buông bà ra, toàn bộ cơ thể đó rơi xuống đất. Giờ đây bà chỉ còn là một thi thể. Cô con gái ngỡ ngàng, một lúc sau cô mới định thần lại và dùng hết sức chạy đến bên bà. Mấy tên lính khác nhìn thấy cảnh tượng đó cũng buông lỏng cô ra. Honson cười:

– Làm tốt lắm, dám đánh lính của chính quyền Kiun thì sẽ chịu kết cục như thế. Lũ dân khốn khiếp muốn tạo phản sao?

Nói xong hắn ra hiệu cho những tên lính bắt lấy cô gái. Mười tên lính từ từ đi đến chỗ cô. Lúc này cô ôm thi thể của mẹ khóc lóc rất thương tâm.

– Chuyện như thế làm sao nhịn được. – Andra nắm chặt tay, khuôn mặt lộ vẻ tức giận nói.

– Đừng, chuyện này thường xảy ra. – Akiko giữ cô lại. Những rồi tay cô cũng thả lỏng ra. Trong lòng cô cũng đấu tranh dữ dội là có nên ra tay trừng trị tên Honson hay không.

– Cô gái, theo chúng tôi đi, được ngài Honson nhìn trúng là phước của cô đó. Đi theo ngài Honson thì sẽ ăn sung mặc sướng. – Một tên lính cười chế giễu.

– Bọn cầm thú. – Cô gái phẫn nộ.

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Anh Thư Trần Vin và 93 Khách

Thành Viên: 17322
|
Số Chủ Đề: 3601
|
Số Chương: 11653
|
Số Bình Luận: 23412
|
Thành Viên Mới: Saa Okimi