Bình chọn

Hắn dùng tay không nhích nhẹ một cái, với việc dùng lực vừa đủ, cánh cửa bật ra, không gây tiếng động lớn nào. So với người thường thì những người có GP sở hữu một sức mạnh hơn hẳn rất nhiều. Hắn cẩn thận bước vào, nơi đây quả thật là một nhà lao với muôn vàn căng buồm giam. Hắn nhìn qua một lượt. Trong những buồng giam đó có nhiều phụ nữ và trẻ con. Trẻ có, già có, vị thành niên, thiếu nữ… tất cả các độ tuổi đều có thể tìm thấy được. Điều kỳ lạ chính là ánh mắt họ hiện lên nỗi sợ hãi tột cùng. Zero còn có thể thấy một số người có ánh mắt vô hồn, chứa đầy sự tuyệt vọng.

Nhìn đi xa hơn cậu lại thấy được có vài người trở nên điên dại, đôi mắt lờ đờ như một đứa trẻ thiểu năng, trên thân thể họ đầy vết thương. Do không được xử lý tốt gây nên lở loét nghiêm trọng có mủ rỉ ra. Hai tay Zero nắm chặt lại, dù ai là người gây nên sự việc này thì cũng không thể tha thứ được. Ở bên ngoài, cho dù có đối xử với những tội phạm ác nhất thì người chấp pháp cũng không bao giờ làm ra điều tồi tệ này. Huống hồ chi những người đang bị giam ở đây lại là những thường dân vô tội.

Khi hắn bước vào thì thấy tất cả họ đều cuối đầu nhìn xuống đất. Một bầu không khí ảm đạm bao trùm. Những buồm giam có độ vệ sinh cực kém bốc lên mùi hôi thối. Trên nền đất còn vương vãi nhiều thức ăn ôi thiêu. Những đứa trẻ cố nắm lấy rồi bỏ vào miệng. Hắn bất giác sững người một chút. Đây có còn là nơi có thể ở không? Dừng được một lát hắn cuối cùng cũng quyết định lướt qua một lượt dãy hành lang, càng đi hắn càng cảm thấy đây giống như địa ngục trần gian. Thảm cảnh này cả đời hắn chưa bao giờ thấy qua. Cho dù là đối xử với tội phạm hay quái vật cũng không thể nào làm tệ đến thế.

Khi nghe tiếng bước chân những người đó bắt đầu nhìn về hắn. Bóng hình của Zero đi tới đâu mọi ánh mắt đều dõi theo. Dường như họ bắt đầu phát hiện điều lạ. Bình thường là những tên canh giữ đảo nhân tạo tới gặp họ, nhưng lần này lại là một người hoàn toàn xa lạ. Từ từ họ nhìn Zero với ánh mắt kỳ lạ. Hắn lên tiếng:

– Mọi người là ai, tại sao lại bị nhốt ở đây?

Một người phụ nữ đang ôm chặt đứa con của mình, có vẻ rất sợ hãi, tay bà run lên. Bà ta lập tức chạy ra ôm lấy song sắt. Tiếng bà ta bắt đầu lắp bắp:

– Anh… anh không phải là người của bọn chúng.

Zero nhận thấy giọng run rẩy của bà ta:

– Cô nói bọn hải tặc hả, không, tôi không phải hải tặc. Tôi là nhân viên của Nỏ Thần, trực thuộc tổ chức United.

– Có thật không? Có thật không…? – Bà ta lặp lại câu hỏi nhiều lần như muốn khẳng định. Ánh mắt bà ta kích động vô cùng.

Zero gật đầu liên tục đáp lại. Khi mọi người nghe thế liền tiến nhanh đến những song sắt. Ai cũng cất tiếng kêu cứu, họ dùng lực đẩy những song sắt để thu hút sự chú ý. Thấy vậy hắn liền làm vỡ ổ khóa các cánh cửa, cho họ tự ra ngoài. Nhiều người thấy cửa mở liên tục lay những đứa trẻ đang ngủ dậy. Giờ đây họ như đàn kiền vỡ tổ ùa ra khỏi những nhà giam. Họ nói nhỏ với nhau:

– Chúng ta được cứu rồi, mau dậy đi thôi, anh này là người của United.

Người phụ nữ giọng run rẩy lúc nãy đến bên cạnh Zero:

– Anh nên đến xem đồng nghiệp của mình, họ ở buồng giam kia.

Vừa nói người phụ nữ vừa chỉ về một buồng giam cách đó không xa. Zero gật đầu mỉm cười cảm ơn sự nhắc nhở của bà và nói:

– Cô dùng công cụ cùng các người khác phá những cánh cửa còn lại cứu mọi người đi.

Người phụ nữ gật đầu làm theo. Zero đi đến buồng giam đó. Người phụ nữ đó nói “đồng nghiệp” chẳng lẽ là chỉ người của tổ chức United. Khi hắn đến thì thấy có năm người đang bị trói trên năm cái cột. Một người đàn ông béo đã bị mất một cánh tay, một người đàn ông vạm vỡ, một thanh niên gầy đeo kính cận. Hai người còn lại là hai cô gái. Họ trông như không có sức sống. Năm người họ đều mặc đồng phục giống nhau, thắc lưng có ký hiệu chữ United.

Tính hắn không thích chần chứ lập tức lao đến phá cửa và cởi trói cho họ. Động tác của hắn rất nhanh và dứt khoát. Một vài người gần đó bắt đầu vây lại buồng giam này giúp Zero cứu năm người họ. Họ cho năm người này uống nước, đắp chăn giữ ấm cho họ.

– Cô này chết rồi. – Đột niên có người phát hiện có một cô gái đã chết, toàn thân lạnh ngắt, người đó kêu lên.

Zero quay phắt lại tiến đến sờ cổ của cô này thì thấy không còn khí tức, cô ta chỉ còn là cái xác không hồn. Không có thời gian để lo cho cô, dù sao người cũng đã chết rồi, hắn lập tức tiến đến bốn người còn lại xem xét.

– Cơ thể họ yếu quá, sợ là không qua được. Làm sao bây giờ, tiếc là Fuchsia không có ở đây. – Zero thốt lên trong lòng.

Nỗi sợ bắt đầu xâm chiếm tâm trí của hắn. Bốn người trước mặt rất có thể là những siêu anh hùng làm nhiệm vụ bị bắt, nếu cậu không thể cứu họ thì thật là một chuyện không hay tý nào.

– Đúng rồi. Trong “Phật Độ Chân Kinh” có một đoạn ghi về cách truyền năng lượng để tạm thời giữ mạng cho người bị thương.

Tinh thần cậu bắt đầu tươi tỉnh trở lại khi nhớ ra điểm quan trọng. Hắn bắt đầu dùng năng lượng của mình truyền cho bốn người bọn họ. Bình thường với năng lượng ít ỏi trong người, việc dùng đòn thế cũng khiến cậu vất vả, huống hồ lần này cậu lại phải truyền năng lượng một lúc cho cả bốn người. Từng giọt mồ hôi đổ từ trên trán cậu xuống, cả người cậu nóng lên, khí sắc cũng nhợt nhạt đi.

Không lâu sau cơ thể bốn người họ từ từ ấm dần lên, khí huyết bắt đầu lưu thông bình thường trở lại. Sau khi thấy được dấu hiệu tốt Zero cũng duy trì việc của mình liên tục phóng năng lượng vào họ. Chỉ thêm một thời gian nữa họ tỉnh lại, từ từ mở mắt. Zero thấy họ đã có ý thức thì hỏi:

– Các anh có sao không? Tôi đến từ Nỏ Thần một trung tâm trực thuộc United.

Người béo nói với hơi yếu ớt:

– Anh cứu những người còn lại đi, chúng tôi yếu quá rồi, không chạy thoát đâu.

– Đừng nói điềm gở, ai tôi cũng sẽ cứu hết.

Nói xong Zero liên tục gia tăng năng lượng. Đúng như trong sách có nói, năng lượng từ môi trường xung quanh truyền vào cơ thể Zero phải chắt lọc thành tần số phù hợp. Chính vì thế sự hồi phục năng lượng của cậu có tốc độ rất chậm trong khi năng lượng sử dụng lại quá nhiều dẫn đến cậu có chút choáng trong đầu. Zero hỏi tiếp mọi người:

– Có ai nói rõ tình hình ở đây cho tôi biết không? Đây là nơi nào thế, tại sao mọi người lại ở đây?

Những người phụ nữ đồng loạt nói, ai cũng nói một ít về tình cảnh của mình. Nhờ đó Zero nắm được một số thông tin cơ bản về hòn đảo, nhóm hải tặc Tom, các nhóm hải tặc khác. Trong lúc vừa nghe Zero cũng vừa truyền năng lượng cứu người. Người vạm vỡ hồi phục nhanh nhất trong nhóm, có lẽ sức khỏe của người này là tốt nhất.

– Tôi khỏe rồi, cậu tập trung giúp ba người họ đi, cứ để cơ thể tôi từ từ hồi phục được rồi. – Người này gạt tay Zero ra khỏi người với thiện ý tiết kiệm nguồn năng lượng cho những người khác.

Zero đành làm theo và hỏi:

– Các ông bị bắt sao? Có phải trong lúc làm nhiệm vụ?

– Đúng thế, United phái chúng tôi điều tra bởi vì có rất nhiều hòn đảo gần đây bị cướp bóc, người dân bị giết và biến mất. Chúng tôi đã điều tra rất lâu mới phát hiện ra nơi này từ băng hải tặc BAY. Họ là thương nhân tập làm hải tặc để chơi cho vui. Băng đó là một băng tốt, nhưng dựa vào thực lực của họ thì họ không dám đối đầu với Tom.

Nói tới đây người này ho vài tiếng, ông ta dùng tay che lại. Khi tay lấy ra thì thấy có máu tươi. Zero thấy thế liền định lấy gì đó cho ông nhưng bị ngăn lại:

– Không sao đâu. Khục… khục… Khi chúng tôi vào tới đây, chúng ta hành động rất cẩn thận nhưng vẫn bị phát hiện, chúng tôi bị bốn tên sát thủ của Tom bắt được. Ba chúng tôi bị tra tấn dã man, trên người toàn vết thương. Bị ép cho uống nước dơ và đồ ăn bẩn, bị bỏ đói, bỏ khát. Còn hai cô kia thì…

Nói đến đây người này rơi lệ, bên trong những giọt nước mắt là đau buồn xen lẫn căm phẫn:

– Họ không chỉ bị tra tấn mà còn bị những tên lính luân phiên làm nhục. Họ trói chúng tôi cùng buồng giam. Ba người đàn ông chúng tôi phải chứng kiến hai cô gái đồng đội của mình bị họ làm nhục, mà không thể giúp gì. Bọn khốn nạn cố tình làm vậy trước mặt chúng tôi.

– Chúng tôi có rất nhiều cô gái cũng bị chúng làm nhục, đem ra làm trò mua vui và đem bán.

Một số phụ nữ xung quanh cũng nói thêm vào. Ánh mắt họ đầy căm phẫn, nhưng rồi ai cũng chỉ biết ôm mặt khóc đầy cam chịu. Rõ ràng là họ sợ, mặc dù căm giận những người đã hại mình nhưng họ lại không thể làm gì được, một nỗi tuyệt vọng bao trùm.

Người đàn ông vạm vỡ này vừa nói vừa đấm vào mặt đất đến tay chảy máu:

– Mỗi ngày không đếm được là bao nhiêu tên, liên tục như vậy. Cô gái đã chết kia…, thật là tội nghiệp.

Người này chỉ tay về phía thi thể cô gái đã qua đời:

– Cô ta tên Ana, cô ta vì chịu không được nỗi nhục nên tối qua đã tự tử. Cô ta còn rất trẻ, đây là nhiệm vụ đi xa lần đầu của cô ta.

Ông ta đấm vào ngực mình liên tục:

– Chúng tôi vô dụng, chúng tôi không thể làm gì được.

Nhìn thấy ông ta như thế Zero cũng nín bặt, không thể thốt lên lời. Thật chất lúc này trong lòng hắn phẫn nộ, răng nghiến chặt lại, đôi mắt tràn đầy sát khí. Những chuyện chúng làm khác gì bọn khủng bố, vừa khủng bố tinh thần lẫn thể xác. Hắn luôn tin rằng loài người trải qua thế chiến sẽ biết quý trọng sinh mạng hơn, nhưng khi nghe những lời nói này hắn đã biết mình lầm.

Danh Sách Chương
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Tuyết Tịch Nhan Mộng Ảo Gia Cát Khác Nguyễn Ngọc Kim Giao SRG JN 74 Masamune Thu Hằng Nguyễn Đức Khánh và 145 Khách

Thành Viên: 22333
|
Số Chủ Đề: 4240
|
Số Chương: 14405
|
Số Bình Luận: 27313
|
Thành Viên Mới: Nguyễn Đức Khánh