“Truyện” hay “Dàn ý chi tiết”? – Tùy người viết lựa chọn cho tương lai của đam mê

Đã là truyện thì đương nhiên phải hoàn hảo. Hoặc nếu không thể hoàn hảo thì không phạm quá ba lỗi phổ biến như lỗi kiến thức, lỗi kĩ năng viết và lỗi xây dựng nhân vật. Người đọc bây giờ họ rất giỏi, họ luôn “soi” thấy lỗi ở bất kỳ tác phẩm nào, dù người viết có khéo léo, cẩn thận đến đâu. Với quy chuẩn khắt khe đó, mình xin tuyên bố cái mình tạo ra trên này, nằm ngay trên bảng đề cử không phải truyện.

Thời mình tập viết, mình cũng tự tin cái thứ mình đang viết là truyện. Nhưng khi nhờ hội soi nhận xét, mình thấy thứ mình có được chỉ là một bản thảo nhiều chữ. Nói cụ thể hơn, thứ mình viết là một dàn bài không dùng dấu gạch đầu dòng, nó có bối cảnh và các cuộc trao đổi, tranh luận giữa các nhân vật. Có sao nói vậy thôi, không phải khiêm tốn hay sống ảo gì đâu vì làm vậy thì mình cũng chẳng được gì.

Mình là đứa có chút đam mê với nghiệp viết. Viết là cách để mình trò chuyện với một “mình” khác ở trong những con chữ. Mình thích những cuộc trò chuyện trong im lặng như vậy, vì ít ra những chuyện mình lăn tăn hay những nhận định tiêu cực về cuộc đời sẽ khó bị người khác phát hiện. Đó cũng là cách để mình tồn tại trong hai năm u ám nhất quãng đời sinh viên. Thời gian đó, mình không tin tưởng vào ai, nhưng cũng may là chưa mất niềm tin vào chính mình. Giả như mỗi ngày đều nhận được tin nhắn có nội dung “Mày chết đi cho tao nhờ! Đừng có ở đó viết xàm suốt ngày rồi than vãn” thì chắc mình cũng đi theo ông bà. May là lúc đó quanh mình chỉ có âm nhạc và sự cô độc. Mình sống và nuôi lớn cái bản ngã ngang ngạnh, vô minh đến tận bây giờ nhờ những ngày tháng như vậy.

Trở lại vấn đề về cái mớ chữ mình gửi trên trang này, có một sự thật là nó không phải truyện. Các bạn trẻ, bạn già lâu lâu cứ khen chê, góp ý “truyện của bạn”, “truyện của chị” làm mình áy náy hết sức. Thậm chí có người mạnh miệng gọi mình là “tác giả”. Cái danh từ trong ngoặc kép đó nặng nề với mình lắm. Mình chỉ là đứa tự kỉ, sống khép kín và thích giao tiếp với chính mình thông qua một (vài) nhân vật hư cấu. Mình chưa xuất bản cuốn sách nào nên không gánh nổi hai tiếng “tác giả” đâu.

Mình thích viết nhật ký kiểu như truyện. Mình lồng ghép tâm tư vào lời dẫn, lời thoại, chỉnh tới chỉnh lui tới khi hài lòng. Nhưng mình không thể viết như một con gà công nghiệp biết đẻ, vì sự tiêu cực của mình không lớn nhanh như vậy. Phải bị thế giới con người cà khịa, vùi dập dữ lắm mới xách cái uất ức đó trút vào các nhân vật. Với sự tàn bạo đó, mình xin phép gắn lên danh hiệu bốn chữ mạ vàng sáng lấp lánh “Mẹ ghẻ quốc dân”!

Thỉnh thoảng, có người vào đá đểu vài câu, nói mình sao chép chỗ này, ăn cắp chỗ kia, thậm chí là ngửi thấy “mùi” truyện của chỗ nọ, ban đầu mình hơi sốc vì không biết nhân vật nào đã và đang sống trong hoàn cảnh của mình trước đây. Chuyện trùng lặp ý tưởng là bình thường. Nhưng trùng lặp quá khứ thì bất thường lắm. Nói là “có chút nét tương đồng” thì có vẻ thuyết phục hơn.

Từ ngày tập tành luyện viết, mình không ôm mộng làm nhà văn. Bản thân mình không chịu nổi áp lực dư luận, công việc viết theo định kỳ và tình cảm yêu thương của người đọc. Mình chỉ muốn sống nhẹ nhàng, lặng lẽ và thoải mái cho qua hết thời điểm khủng hoảng này. Nhiều khi đang tiêu cực mà gặp phải bình luận đậm màu cà khịa, mình chỉ lầm bầm “Chó cứ sủa, đoàn người cứ đi” thôi. Kích động quá mà không có chỗ trút giận chỉ tổ hại thân. Mình chỉ khờ chứ không có ngu.

Vấn đề viết và cái gọi là truyện, thật ra không phải chỉ cần đam mê là được. Ý tưởng thoáng qua thì chắc ai cũng có. Nhưng làm sao để theo đuổi và duy trì đến cái kết sau cùng mới là vấn đề lớn. Với kinh nghiệm của một đứa thích viết xàm, mình chân thành khuyên các bạn trẻ nên biết đặt câu hỏi. Cụ thể là ba câu này: “Truyện viết về ai, cái gì, sự kiện gì?”, “Truyện có bao nhiêu nhân vật?”, “Số phận của từng nhân vật ra sao và có mối liên hệ nào với nhau?”. Nếu như trong quá trình viết, một nhân vật nào đó tình cờ được tạo ra thì nên tính đến vai trò của nhân vật đó (nó là chất xúc tác, đẩy cốt truyện lên cao trào hay chỉ là đứa bán bánh mì kẹp nách đi ngang hóng hớt cho vui).

Đã là truyện thì phải hoàn hảo. Không hoàn hảo thì phải chấp nhận gạch đá. Nếu có định hướng làm nhà văn, nhất định phải có tinh thần thép để ăn gạch đá mà trưởng thành. Còn nếu muốn bình yên thì chui sâu vào cái hang vô minh và tự nhủ nơi này là nơi tốt nhất rồi tự nuôi lớn lòng tự ái lẫn cái bản ngã to bự. Không ai ép mình. Mọi việc đều do mình lựa chọn.

Danh Sách Chương
Quản Quản

Quản Quản (5 tháng trước.)

Level: 6

75%

Số Xu: 1355

Thanks bài viết của bạn, khiến mình cũng phải đặt câu hỏi cho mình đây.

 


Đường Mật Mật

Đường Mật Mật (5 tháng trước.)

Level: 14

96%

Số Xu: 16127

Hội/Nhóm

[Vnkings Supporter]

[Vai trò: Phó nhóm][Cấp bậc: Vàng Vàng]

Lục Minh

Thế thì cây hoa đó sẽ bị nhiễm mỡ mà héo mất :v

Vậy ta đợi nàng thành phân cá rồi vớt về bón cây :))


Lục Minh

Lục Minh (5 tháng trước.)

Level: 12

90%

Số Xu: 22205

Hội/Nhóm

[Vnkings Supporter]

[Vai trò: Trưởng nhóm][Cấp bậc: Vàng Vàng]

Đường Mật Mật

Ta sẽ vớt nàng về, chôn cạnh gốc cây hoa hồng :( Bông hồng nở tức là nàng đã trở lại.

Thế thì cây hoa đó sẽ bị nhiễm mỡ mà héo mất :v


Đường Mật Mật

Đường Mật Mật (5 tháng trước.)

Level: 14

96%

Số Xu: 16127

Hội/Nhóm

[Vnkings Supporter]

[Vai trò: Phó nhóm][Cấp bậc: Vàng Vàng]

Lục Minh

Nàng hãy cứ để ta thành phân cá đi...

Ta sẽ vớt nàng về, chôn cạnh gốc cây hoa hồng :( Bông hồng nở tức là nàng đã trở lại.


Lục Minh

Lục Minh (5 tháng trước.)

Level: 12

90%

Số Xu: 22205

Hội/Nhóm

[Vnkings Supporter]

[Vai trò: Trưởng nhóm][Cấp bậc: Vàng Vàng]

Đường Mật Mật

Nàng ở dưới đó bình yên. Để ta kiếm đồ vớt nàng lên.

Nàng hãy cứ để ta thành phân cá đi...


Đường Mật Mật

Đường Mật Mật (5 tháng trước.)

Level: 14

96%

Số Xu: 16127

Hội/Nhóm

[Vnkings Supporter]

[Vai trò: Phó nhóm][Cấp bậc: Vàng Vàng]

Lục Minh

Ừm... ta sắp thành phân cá rồi...

Nàng ở dưới đó bình yên. Để ta kiếm đồ vớt nàng lên.


Lục Minh

Lục Minh (5 tháng trước.)

Level: 12

90%

Số Xu: 22205

Hội/Nhóm

[Vnkings Supporter]

[Vai trò: Trưởng nhóm][Cấp bậc: Vàng Vàng]

Đường Mật Mật

*ôm bụng, lăn ra cười* tại nàng chọn lặn xuống biển rồi biến mất mà :))

Ừm... ta sắp thành phân cá rồi...


Đường Mật Mật

Đường Mật Mật (5 tháng trước.)

Level: 14

96%

Số Xu: 16127

Hội/Nhóm

[Vnkings Supporter]

[Vai trò: Phó nhóm][Cấp bậc: Vàng Vàng]

Lục Minh

Môi trường ở dưới đó chắc là ta chưa kịp thành hóa thạch đã thành phân cá rồi = v =

*ôm bụng, lăn ra cười* tại nàng chọn lặn xuống biển rồi biến mất mà :))


Lục Minh

Lục Minh (5 tháng trước.)

Level: 12

90%

Số Xu: 22205

Hội/Nhóm

[Vnkings Supporter]

[Vai trò: Trưởng nhóm][Cấp bậc: Vàng Vàng]

Đường Mật Mật

Theo lời tiên tri của loài vi khuẩn cổ đại thì chừng 500 năm nữa, người ta sẽ tìm thấy Lục ở dạng hóa thạch :))

Môi trường ở dưới đó chắc là ta chưa kịp thành hóa thạch đã thành phân cá rồi = v =


Đường Mật Mật

Đường Mật Mật (5 tháng trước.)

Level: 14

96%

Số Xu: 16127

Hội/Nhóm

[Vnkings Supporter]

[Vai trò: Phó nhóm][Cấp bậc: Vàng Vàng]

Lục Minh

Lục chìm sâu dưới đáy rồi biến thành công dân Atlantis rồi.

Theo lời tiên tri của loài vi khuẩn cổ đại thì chừng 500 năm nữa, người ta sẽ tìm thấy Lục ở dạng hóa thạch :))


Xem Thêm
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Tàng Kỳ Lam Hạnh Trúc Phong Bodhi Trúc Phượng Mạc Thiên Lâm và 80 Khách

Thành Viên: 35588
|
Số Chủ Đề: 5510
|
Số Chương: 17983
|
Số Bình Luận: 62798
|
Thành Viên Mới: Tokitouu Muichirouu