Chương 3: Bỗng nhiên nở rộ

Mạc Duy Anh và Đổng Thục Nghi chạy trước, mấy trăm tên xã hội đen nối đuôi theo sau, vẻ mặt ai nấy cũng hớt hải, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng. Tràng cảnh tựa như hai người Mạc Duy Anh là ngôi sao ca nhạc bị fan ruột với đám phóng viên phát hiện khi bọn họ bí mật hẹn hò vậy, không khí cực kì náo nhiệt.

Lối ra như con hẻm bị bịt kín bên trên. Nó nhỏ chỉ bằng sải tay của người trưởng thành, nhưng cũng thừa sức cho Duy Anh và Thục Nghi chạy hết tốc lực mà không bị người bên cạnh cản trở. Hai bên lối đi thỉnh thoảng có một đôi giá nến gắn vào hai vách tường, bên trên mỗi giá có cắm một cây nến không biết được châm lửa từ lúc nào, song lúc này Mạc Duy Anh chẳng có tâm trạng đâu suy nghĩ linh linh, tập trung chạy là tốt nhất, đỡ phải đụng đầu vào vách đá. Lối đi rất khúc khuỷu, quanh co, vả lại đây là lối duy nhất ra khỏi sơn động rộng lớn mà chỉ có Chúa mới biết được cuối con đường là thiên đàng hay địa ngục, nhưng đi có thể sống còn quay đầu chắc chắn phải chết, Mạc Duy Anh không còn lựa chọn nào tốt hơn là liều mạng chạy tiếp.

Quay sang xem Thục Nghi, thấy cô đã bắt đầu thở dốc, mồ hôi to như hạt đậu chảy dài trên đôi gò má đang đỏ lên vì mệt. “Phụ nữ chân yếu tay mềm” không phải là câu nói cho vui, Thục Nghi dù mạnh mẽ đến đâu thì cô vẫn là con gái chính hiệu trăm phần trăm, chạy được xa như vậy đã được xem là vạn người có một, lại nói với vẻ mặt đỏ ngầu của Thục Nghi thì biết cô đã mệt đến muốn ngất đi nhưng vẫn không hé miệng than vãng một tiếng, xem ra cô không muốn mình trở thành nỗi lo khác của Mạc Duy Anh.

Mạc Duy Anh cảm động không nói nên lời, trong lòng dâng lên cỗ ấm áp như có được một cốc nước nóng vào ngày đông lạnh giá, giản dị mà hạnh phúc. Đây là hàng hiếm nha, hầu như thời hiện đại ngày nay gần như bị tuyệt chủng hết rồi, mà nếu có thì cũng liệt vào sách đỏ, cần nhân giống với số lượng lớn, chứ bây giờ phần đông là mấy má bánh bèo suốt ngày ăn không ngồi rồi, chạy hai ba bước, mặt chưa chảy giọt mồ hôi nào đã than trời, than đất, rất đậm chất công chúa, tiểu thư. Đây cũng là lý do vì sao hắn đến năm mười tám tuổi vẫn chưa có một mối tính nào vắt vai nào mà nhận nuôi Đổng Thục Nghi, nếu có thể làm vợ hắn là tốt nhất.

Từ nhỏ Mạc Duy Anh đã rất dị ứng với con gái thời nay, nói thẳng ra là ám ảnh. Tuy nhà hắn giàu nức vách đổ tường, lại thêm bề ngoài đẹp trai như soái ca, gái bu phải nói muốn trẹo lưng nhưng hắn tự hỏi nếu mình nghèo rớt mồng tơi thì chắc gì tụi nó thèm liếc một cái, hay là đăng lên facebook rêu rao việc đi với gái chỉ cầm một trăm nghìn. Nhưng Thục Nghi thì hoàn toàn khác, cô là viên ngọc quý được mài dũa qua những khó khăn, đau khổ của cuộc đời. Cô nhận thức được điều thiện điều ác, biết việc gì nên làm, không nên làm, không đua đòi theo thời đại. Mạc Duy Anh nhận cô là một trong những quyết định sáng suốt nhất cuộc đời hắn.

Thục Nghi mỉm cười nhìn Mạc Duy Anh, hỏi:

– Anh còn đau không?

Mạc Duy Anh phì cười lắc đầu, cô bé này thật là, thân mình còn chưa lo xong mà đi quan tâm người khác, không hiểu vì quá yêu mình hay ngu ngốc nữa. Nhưng khi hắn chuẩn bị lên tiếng đột nhiên lông tóc toàn thân dựng đứng, hắn có cảm giác nếu mình chần chừ một giây sẽ bị mất mạng, đây là linh giác mà hắn tôi luyện bằng vô số trận chém giết, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện khi lâm vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc.

Mạc Duy Anh không nói lời nào liền kéo Thục Nghi nằm sát xuống đất. Trên đầu lập tức bay qua vô số mũi tên, cái nào cũng toát ra sát khí kinh thiên, làm sống lưng hai người lạnh ngắt. Một đám người chạy phía sau cũng không tránh khỏi sát kiếp, từng tiếng gào thét như lợn bị chọc tiết vang lên như sấm. Từng người một ngã xuống với cơ thể như bình hoa đang cắm đầy mũi tên, lối đi nhất thời bị bao phủ bởi máu và xác chết, đáng sợ không khác gì địa ngục, trành cảnh này đến Mạc Duy Anh cũng phải rùng mình, mặt trở nên tái xanh. Đang trong lúc mất hồn, bất giác nhìn sang thấy Thục Nghi muốn quay đầu xem liền bịt mắt cô lại, Thục Nghi chỉ mới mười tám, lại nói tâm lý con gái rất yếu, hắn tuyệt không cho phép chuyện này trở thành nỗi ám ảnh của cô.

Vừa rồi Thục Nghi quá mệt nên không đủ sức cử động. Đang trong lúc thở gấp, nghe phía sau có tiếng la hét thảm thiết thì tò mò không thôi, vừa muốn quay lại xem thì bị hắn ngăn cản.

– Anh làm gì vậy? Sao lại bịt mắt em? Em muốn nhìn xem một chút thôi mà.

Cô bĩu môi, phồng má, ngữ điệu như đứa bé bị người khác giấu đi đồ chơi yêu thích của mình, nhưng cô cũng chỉ nói vậy chứ không giãy dụa hay gạt tay hắn. Dáng vẻ dễ thương và biểu hiện ngoan ngoãn của cô khiến hắn tưởng mình nhìn nhầm. Sao nay Thục Nghi lại đáng yêu thế nhỉ? Chẳng lẽ cú ném vừa nãy làm cô đụng đầu vào đâu à. Bình thường cô rất lãnh đạm, thành thục như người lớn mà giờ lại… làm nũng. Mạc Duy Anh nhất thời không thích ứng được.

Không trách được Mạc Duy Anh, hắn rất gà trong chuyện tình trường, nhất là tâm lý con gái khi yêu. Một người con gái khi sa vào lưới tình có nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, khi đạt tới mức độ nào đó hay là bị ngoại cảnh tác động sẽ như biến thành một người khác, câu nói “Con gái thay đổi chóng mặt khi yêu” không phải trên trời tự dưng rơi xuống.

– Anh cũng rất muốn cho em nhìn nhưng đây là cảnh mười tám mười cộng, trẻ ngoan không nên xem. – Mạc Duy Anh bất đắc dĩ nói.

Thục Nghi không xem nữa, quay đầu đôi co với hắn, mắt cố trừng lớn nhàn nhạt ý cười. Cô ưỡn ngực, nói:

– Hứ hứ. Em mà là trẻ em. Đây to hơn anh gấp mười lần đấy nhé.

– Đúng thật là to hơn anh gấp mười lần. Không… trăm lần mới đúng.

Thục Nghi nghe vậy liền đắc ý, đột nhiên cảm giác có gì đó sai sai, mắt Mạc Duy Anh cứ nhìn chằm chằm vào ngực mình là thế nào nhỉ? Nhớ lại câu nói của mình có chút không ổn, mặt liền đỏ bừng, ngượng chín cả mặt, giọng nói nhỏ như muỗi kêu:

– Anh nhìn cái gì thế?

Hắn cười ha ha làm mặt cô càng đỏ hơn, cúi gầm mặt muốn đụng vào ngực.

Thấy tên đã ngừng bắn, Mạc Duy Anh chuẩn bị đứng dậy thì một tai họa khác ập đến. Mặt đất đột nhiên sụp xuống, một cái hố to đùng như miệng con quái vật khổng lồ mở ra muốn nuốt chửng vạn vật. May mắn hắn đứng sát miệng hố, liền đưa tay nắm lấy Thục Nghi đang muốn rơi xuống, vận lực ném cô ra xa rồi nhảy theo, không may dẫm vào chỗ đất nứt khiến hắn rơi xuống, nếu không phải nhanh tay bám vào miệng hố thì phút này đã tan xương nát thịt. Cúi đầu nhìn xuống, bên dưới là một màu đen, sâu không thấy đáy, Mạc Duy Anh không rét mà run, thầm mắng hôm nay ăn trúng gì mà vận đen như cứt chó, năm lần bảy lượt nguy hiểm đến tính mạng.

Sau một hồi, hắn cũng được Thục Nghi kéo lên, vừa mới rời hố thì lại nghe cô khóc lóc làm hắn buồn thúi ruột, nhất thời không biết làm sao, đành nói:

– Giờ mà chúng ta không đi có khi lại bị tai nạn nữa đó.

Mạc Duy Anh nói trúng chỗ trọng yếu, Thục nghi liền ngừng khóc, vẻ mặt gấp gáp:

– Đúng đó… Không biết còn bao nhiêu nguy hiểm nữa ở phía trước, nếu không đi mau rất có thể sẽ bỏ mạng lại đây. Em không muốn anh chết đâu.

– Vậy thì đi thôi!

Hai người nhanh chóng đi vào sâu trong cổ mộ. Vụ sụp hố vừa rồi làm nến hai bên lối đi tắt đi không ít, đường tối đến nỗi phải dùng tay mò mẫm vào vách đá đi từng bước, sợ gặp phải cơ quan nào khác thì nguy. Đang trong lúc dò đường thì Mạc Duy Anh sực nhớ:

– Ngốc thật! Thục Nghi, điện thoại mình có flash mà nãy giờ không lấy ra bật.

– A! Em cũng quên béng đi mất.

Mạc Duy Anh mò trong túi quần, lấy ra điện thoại thì thất vọng tràn trề. Trên mặt kính bao phủ các vết nứt như mạng nhện, có lẽ lúc đỡ kiếm khí, cơ thể dập mạnh xuống đất làm hỏng. Hắn bật nguồn mãi không được đành vứt luôn, ngẩn đầu nói:

– Điện thoại anh hư rồi, của em còn dùng được không?

– Còn dùng được nhưng gần hết pin, chắc khoảng nửa tiếng nữa là sụp nguồn. Mà thôi, có ánh sáng là may rồi, tới đâu được thì tới chứ giờ biết làm sao, miễn sao chúng ta còn sống là tốt. Có điều không hiểu tại sao mình lại xuất hiện ở đây, vã lại rõ ràng em nhìn thấy anh trúng đạn mà giờ không bị thương. Chẳng lẽ miếng đồ cổ kia có phép màu hay sao? Em thấy ánh sáng phát ra từ nó đưa chúng ta đến đây.

Thục Nghi bật flash lên, ánh sáng rất mạnh từ nó phát ra giúp hai người thấy rõ lối đi, không cần phải sờ trên vách đá rồi đi từng bước nữa. Cả hai vừa đi nhanh vừa trò chuyện.

– Anh cũng không biết chuyện gì xảy ra, viên đạn của Hồ Nguyên Đức thật ra không trúng anh mà bắn vào miếng sắt trên tay, chắc vì vậy mà kích hoạt thứ gì đó đưa chúng ta đến đây, cứ như game ấy.

– Em nghe người ta nói hiện tượng con người đột nhiên biến mất là do vượt qua lỗ hổng thời không, hay là chúng ta… làm sao có thể sống sót đây.

Thục Nghi run run, nhìn qua Mạc Duy Anh, sóng mũi cay cay, đôi mắt lệ nhòa, cô thật sự không muốn chết, nhất là phải nhìn thấy hắn chết khiến tim cô đau nhói từng hồi.

– Nếu chỉ vượt không gian hay tiến về tương lai thì có lẽ còn sống nhưng nếu trở về quá khứ thì khó nói lắm. Nhưng hiện tại thì khả năng quay trở về quá khứ là rất cao bởi vì mấy người kì lạ kia mặc đồ cổ trang.

Cô gấp gáp nói:

– Vậy mình phải làm sao bây giờ?

Hắn vuốt nhẹ đầu cô, mỉm cười nói:

– Yên tâm đi! Anh hứa chúng ta sẽ không chết.

– Thật sự không sao?

– Thật.

– Anh không sợ sao?

– Không sợ. Em bình tĩnh được rồi chứ?

– Vâng.

Sự bình tĩnh của Mạc Duy Anh giúp Thục Nghi bớt lo lắng.

Hai người đi tiếp một đoạn thấy phía trước là một màu tối om, không còn hai bên vách đá nữa thì tinh thần cảnh giác dâng lên, sợ dẫm phải cơ quan hay gặp thứ gì đó đáng sợ nguy hiểm đến tính mạng.

Thục Nghi nhìn hắn nói:

– Bây giờ nên đi tiếp hay quay lại đây? Em cảm thấy phía trước có thứ gì đó rất đáng sợ.

– Chúng ta phải đi tiếp thôi, bên trong này không có nước và thức ăn, phía sau lại là đám sát nhân không biết khi nào đuổi đến, quay đầu chúng ta phải chết không thể nghi ngờ. Em yên tâm, có anh đây rồi, không phải sợ!

Mạc Duy Anh nắm tay cô, đi từng bước xuyên qua bóng tối, xem ra khu vực này rất rộng, đến đèn flash siêu mạnh cũng không soi thấy vách đá. Đột nhiên Thục Nghi nghe tiếng róc rách cực nhỏ truyền đến, liền mừng rỡ nói:

– Có tiếng nước, hình như ở đây có nước.

– Sao anh không nghe được gì cả?

– Chắn chắn là có mà, anh cố nghe thử đi!

Mạc Duy Anh ngưng thần lắng nghe, một lát sau gật đầu, chỉ tay về bên trái, cười nói:

– Đúng là tiếng nước chảy, nó ở bên kia.

– Đấy thấy chưa, em nói là có mà.

– Tai em thính thật đấy, chắc tại hay dỏng tay nghe chuyện bao đồng đúng không? Thấy em hằng ngày im im đóng mặt lạnh, không ngờ…

Hắn tặc lưỡi hai tiếng, nhìn Thục Nghi bằng ánh mắt nghi ngờ.

Cô chu môi, vẻ mặt ủy khuất nói:

– Hứ… Em không có nha.

– Nói trúng tim đen rồi đúng không? – Mạc Duy Anh cười he he, làm mặt quỷ nói.

– Trêu nữa là em không nói chuyện với anh luôn.

Bỗng nhiên không gian rực lên quang mang nhè nhẹ, như ánh bình minh xé tan bóng đêm, soi sáng mọi ngóc ngách. Hai người lúc này có thể trông thấy rõ cảnh vật xung quanh. Đây là một khu vực rộng lớn hình bán cầu, bán kính xấp xỉ một dặm, bề mặt vách đá trơn láng giống được xây dựng bằng công nghệ kĩ thuật cao. Trên đỉnh của bán cầu có một viên đá kì lạ, chính nó phát ra quang mang như mặt trời tí hon chiếu sáng không gian giúp bọn họ có thể nhìn rõ mọi thứ. Nền đất cứng rắn sạch sẽ đến không ngờ kết hợp với hương hoa nhài thơm mát dịu dàng đến kì lạ như muốn gột rửa tâm hồn, siêu thoát hai người khỏi trần tục, khác biệt hoàn toàn với lối đi bẩn thỉu, hôi hám bên ngoài. Cả hai không kìm được hít một hơi thật dài để tận hưởng hết hương vị của nó, thật là khoan khoái, dễ chịu.

– Thật thơm.

Hai người đi được hơn trăm bước về phía bên trái thì thật là có một hồ nước nhỏ hình tròn, sâu một met, rộng một trượng, trong vắt như sương ban mai. Ba dòng suối nhỏ từ vách đá men theo đường dẫn chảy xuống hồ phát ra tiếng róc rách, âm thanh êm ái, dễ chịu giúp tâm hồn thư giãn, thanh tịnh. Không biết suối này ở đâu mà đến nhưng hương hoa nhài chính là từ trong hồ tản mát ra.

Mạc Duy Anh đảo mắt đánh giá xung quanh vài lần, nói:

– Thật là vi diệu! Hai nơi chúng ta vừa qua thật cách biệt đến kì lạ, bên ngoài giống như địa ngục trần gian, còn trong này không khác chốn bồng lai tiên cảnh. Em thấy đấy, không ngờ còn có cây cối, hoa cỏ mọc khắp nơi, lại có suối nước, hương hoa thơm ngát.

– Đúng vậy! Em rất thích nơi này. Nếu có thể ở đây suốt đời thì tốt biết bao, không cần phải ngày nào cũng đối mặt với những sự giả tạo, ghê tởm của người đời, tiếc là không có đồ ăn, với quần áo để thay.

Mạc Duy Anh gõ nhẹ trán cô, cười nói:

– Bớt mơ mộng đi em yêu! Không tìm được đường ra ngoài thì trước sau gì chúng ta cũng thành hai cái xác khô.

– Chẳng phải còn thực vật kia sao? Lấy nấu canh ăn cũng ngon vậy. – Thục Nghi thản nhiên chỉ về đám cỏ.

– Sặc… Em tiến hóa từ bò à? Anh thì chịu thua, không gặm được cỏ như em đâu. – Hắn lắc đầu lia lịa.

– Anh dám nói em là bò sao? Có tin em thiến anh không? – Cô nhướng mày, quơ quơ nắm tay trước mặt hắn.

– Đừng!… Là anh đã sai. Thật ra nhìn em giống heo hơn. – Mạc Duy Anh bất giác lấy tay che khu vực “bí ẩn”.

– Ý nói em mập hả? Quá đáng mà! Giận.

Thục Nghi nghĩ Duy Anh chê mình xấu nên giận dỗi khoanh tay, nghiêng đầu sang hướng khác nhưng môi vẫn khẽ cười, đợi hắn mở lời nhận lỗi. Nhưng cô đợi mãi mà vẫn không thấy hắn lên tiếng thì cảm thấy lạ, quay đầu phát hiện thân ảnh Mạc Duy Anh đã đi xa, cô tức giận, dậm mạnh một cái rồi đuổi theo. Khi đến gần liền đánh vào vai hắn nói:

– Sao anh bỏ đi mà không đợi em?

– Ủa? Chẳng phải em đang giận sao? Thấy em diễn sâu quá nên thôi đi trước cho lành.

Khi hắn nói đến từ “giận” thì cố ý nhấn mạnh để bắt chước điệu bộ của cô khiến Thục Nghi thẹn đến đỏ mặt, hậm hực đi sau không nói tiếng nào. Lúc hai người đến gần trung tâm thì phát hiện ở đó có một phần đất trống, vừa định đến nghỉ chân thì một chồi non chậm rãi mọc lên khiến hai người giật mình lui lại vài bước, trong lòng âm thầm cảnh giác, nhỡ đâu xuất hiện biến cố bất ngờ cũng kịp thời xử lí.

– ­Lại chuẩn bị xuất hiện thứ gì nữa đây? – Thục Nghi cau mày.

Chồi non vừa vươn khỏi đất liền nhanh chong biến lớn thành cây, phát triển như con rắn đang uốn mình trên cành. Thân cây cuộn lại vài vòng liền biến thành hình quả trứng khổng lồ nằm ngang, trông giống kén bướm nhưng chất liệu làm bằng gỗ và kích thước đạt đến hai trượng. Cành lá trong quá trình phát triển cũng sinh sôi không ngừng, một màu xanh ngát bao phủ cái kén gỗ điểm xuyết vài bông hoa hồng đỏ như một bức tranh thủy mặc chân thực, lại thêm ánh sáng từ mặt trời nhỏ chiếu xuống khiến nó càng trở nên lung linh, huyền ảo, khung cảnh như có một thiên thần vừa được Chúa tạo ra, chờ ngày phá kén lên Thiên Đàng.

Trên kén gỗ, từng dòng văn tự khó hiểu phát ra ánh sáng mãnh liệt như muốn xé tan đất trời, xóa sạch bóng tối khiến mắt hai người đau nhức, buộc phải nhắm mắt nếu không sẽ mù. Ánh sáng phát ra qua một thời gian cũng dần biến mất, một tiếng cạch nho nhỏ vang lên, hai người mở mắt ra, phát hiện trên bề mặt kén gỗ khắc lên vô số văn tự phức tạp khó hiểu. Điều khiến bọn họ giật mình chính là cái nắp kén như nắp hộp đã xuất hiện từ bao giờ.

Ở khu vực trung tâm vừa mới chấm dứt quá trình thành kén thì rất nhiều mầm cây ở bốn phương tám hướng sát vách đá đồng loạt đâm trồi nở rộ, quá trình hình thành và phát triển không khác nhau, mỗi mầm đều cho ra một cái kén nhưng có điều nhỏ hơn và không phát ra ánh sáng chói mắt. Nhất thời cả không gian bao trùm màu sắc tươi đẹp, thanh khiết của những loài hoa đẹp nhất, nào là lưu ly, cẩm tú, anh đào,…

 

Danh Sách Chương

Thành Viên

Thành viên online: và 150 Khách

Thành Viên: 60591
|
Số Chủ Đề: 9020
|
Số Chương: 28073
|
Số Bình Luận: 114924
|
Thành Viên Mới: Diệu Anh Nguyễn

duyên âm truyen 12 chom sao phân tích trao duyên 5cm/s cảnh ngày hè ma nữ đáng yêu sesshomaru thuyết minh về cây lúa phế hậu tướng quân thuyết minh về áo dài tuổi trẻ và tương lai đất nước

Audio truyện full

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta audio

Sư Huynh Ta Quá Ổn Trọng audio

Quỷ Bí Chi Chủ audio

Thiên Cơ Lâu: Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng audio

Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống audio

Tu Chân Tứ Vạn Niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5

Truyện ebook dịch full

bắt đầu 3000 lượt rút thăm, ta trực tiếp thành bá chủ dị giới

bất diệt thần vương

chư giới tận thế online

đại phụng đả canh nhân

sư huynh ta quá ổn trọng

ta! thiên mệnh đại nhân vật phản phái

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng

thiếu niên ca hành

thiếu niên bạch mã túy xuân phong

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống

tối cường sơn tặc hệ thống

trọng sinh chi tối cường kiếm thần

tu chân tứ vạn niên

vạn cổ tối cường tông

chẳng lẽ thật sự có người cảm thấy sư tôn là phàm nhân sao

đại sư huynh không có gì lạ

phu quân Ẩn cư mười năm, một kiếm trảm tiên đế

núp lùm trăm năm, khi ra ngoài đã vô địch!

quang âm chi ngoại

quật khởi thời đại mới

ta là tham quan các nàng lại nói ta là trung thần

thiên hạ đệ cửu

trọng sinh thay đổi thời đại

xuyên đến năm mất mùa, ta trở thành mẹ chồng cực phẩm

bất diệt long đế

côn luân ma chủ

đan hoàng võ đế

đỉnh cấp khí vận, lặng lẽ tu luyện ngàn năm

đường tăng đánh xuyên tây du

hoả chủng vạn năng

long phù

mỹ thực gia Ở dị giới

nguyên lai ta là tu tiên đại lão

nhân danh bóng đêm – đệ nhất danh sách 2

siêu cấp thần y tại đô thị

ta chỉ muốn an tĩnh làm cẩu đạo bên trong người

từ dã quái bắt đầu tiến hóa thăng cấp

ta tu tiên tại gia tộc

tạo hóa chi vương

thần cấp đại ma đầu

thiên cơ điện

tu chân nói chuyện phiếm quần

tu la ma đế (tu la đế tôn)

từ man hoang tộc trưởng chứng đạo thành thần

tuyệt thế dược thần

vạn tộc chi kiếp

xích tâm tuần thiên

ta thật không phải cái thế cao nhân

ta thật không muốn trọng sinh a

âm phủ thần thám

đại mộng chủ

gia gia tạo phản tại dị giới, ta liền vô địch Ở đô thị!

livestream siêu kinh dị

ta là thần cấp đại phản phái

ta tại trấn ma ti nuôi ma

tây du đại giải trí

trạm thu nhận tai Ách

bần tăng chả ngán ai bao giờ

dạ thiên tử

đế trụ

đối tượng hẹn hò là thần minh chi nữ

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

kiếm vương triều

linh cảnh hành giả

ngân hồ

quyền bính

ta thật không muốn làm chúa cứu thế

ta vô địch từ phá của bắt đầu

ta xây gia viên trên lưng huyền vũ

thế tử hung mãnh

thì ra ta là tuyệt thế võ thần

toàn chức nghệ thuật gia

tướng minh

bá võ

bắc tống nhàn vương

thập niên 70: cuộc sống gia đình của cô nàng yêu kiều

thâm hải dư tẫn

gia phụ hán cao tổ

đại thánh truyện

cá mặn lên đệ nhất thiên bảng

binh lâm thiên hạ

toàn dân võng du: bắt đầu vô hạn điểm kỹ năng

đô thị: bắt đầu từ trên đường cứu người

bắt đầu từ một cái giếng biến dị

bắt đầu khen thưởng 100 triệu mạng

bảo hộ tộc trưởng phe ta

bàng môn đạo sĩ Ở thế giới chí quái

bạch thủ yêu sư

thuộc tính tu hành nhân sinh của ta

thoái hóa toàn cầu

thịnh đường quật khởi

[mạt thế] thiên tai càn quét

thiên giáng đại vận

thiên cung

theo hồng nguyệt bắt đầu

thâu hương

thập niên 80: yểu điệu mỹ nhân (cổ xuyên kim)

thập niên 80: tiểu kiều thê

thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

thập niên 70: trở thành mẹ kế Ác độc của nam chính truyện khởi điểm

thập niên 70: sống lại, làm giàu

thập niên 60: làm giàu, dạy con

thập niên 60: đại nữ xưởng trưởng

thập niên 60: cuộc sống tốt đẹp sau khi trọng sinh

võ công tự động tu luyện: ta tại ma giáo tu thành phật hoàng!

ta mô phỏng con đường trường sinh trong nhóm chat

lãnh địa tại mạt thế

xin nhờ, ta thật không muốn cùng mỹ nữ chưởng môn yêu đương a!

dạy đồ vạn lần trả về, vi sư chưa từng tàng tư

minh thiên hạ

mạt thế vô hạn thôn phệ

mạc cầu tiên duyên

ma vật tế đàn

lược thiên ký

lục địa kiện tiên

lãnh chúa toàn dân: điểm danh nhận giảm giá thần khí

lãnh chúa cầu sinh từ tiểu viện tàn tạ bắt đầu đánh chiếm

kiếm tiên Ở đây

khủng bố sống lại

không để ta chết nữa, ta vô địch thật đấy

khi bác sĩ mở hack

khấu vấn tiên đạo

khai quốc công tặc

hồng hoang quan hệ hộ

hồn chủ

hệ thống siêu cấp tông môn

hệ thống giúp quỷ làm vui

hãn thích

căn cứ số 7

Ở rể (chuế tế)

coi mắt đi nhầm bàn, ta bị đối tượng hẹn hò bắt cóc

điên rồi ! ngươi xác định ngươi là ngự thú sư?

đệ đệ của ta là thiên tuyển chi tử

đại hạ văn thánh

hàn môn kiêu sĩ

hán hương

gen của ta vô hạn tiến hóa

dụ tội

thập niên 70: đoán mệnh sư

đồ đệ của ta đều là trùm phản diện

đấu phá chi dịch bảo hệ thống

đạo quân

đạo lữ hung mãnh của ta cũng trùng sinh

dân gian ngụy văn thực lục

đại quản gia là ma hoàng

đại minh võ phu

đại kiếp chủ

đại chu tiên lại

cường giả hàng lâm Ở đô thị

cuộc sống hằng ngày của kiếm khách cổ đại

cửa hàng kinh doanh Ở dị giới

con ta, nhanh liều cho cha

cỏ dại cũng có hệ thống hack

chung cực toàn năng học sinh

cao thủ thâu hương

cấm kỵ sư

bán tiên

nương tử nhà ta, không thích hợp

ngụy quân tử thấy chết không sờn

ta hôn quân, bắt đầu đưa tặng giang sơn, thành thiên cổ nhất đế

ta tại dị giới thành võ thánh

ta trở thành truyền thuyết Ở hồng kông

ta từ trong gương xoát cấp

tận thế trò chơi ghép hình

thả nữ phù thủy kia ra

nhân sinh của ta có thể vô hạn mô phỏng

ổn trụ biệt lãng

phần mềm treo máy: ta bất tri bất giác liền vô địch

phản phái vô địch: mang theo đồ đệ đi săn khí vận

sủng thú siêu thần

huyền huyễn: ta! bắt đầu sáng tạo thiên cơ lâu!

ta chỉ muốn an tĩnh chơi game

ta có một thân bị động kỹ

thánh khư

thần cấp lựa chọn: ngự thú sư này có Ức điểm dữ dội

thâm không bỉ ngạn

thái cổ thần vương

tên đầu trọc này rất nguy hiểm

tận thế tân thế giới

ta tại tận thế nhặt bảo rương

tại mạt thế, mọi người thay phiên nhau diễn kịch

ta trở thành phú nhị đại phản phái

ta thật sự không mở hắc điếm

ta nguyên thần có thể ký thác thiên đạo

ta làm cẩm lý Ở trò chơi sinh tồn

ta là võ học gia

ta là tùy tùng của nữ phản diện

ta có thể thấy Ẩn tàng cơ duyên

sử thượng đệ nhất mật thám

số 13 phố mink

siêu phẩm vu sư

rich player – võng du thần cấp cường hào

quỷ bí chi chủ

quốc vương vạn tuế

phát thanh khủng bố

phản diện siêu cấp

nhìn thấy thanh máu ta liền vô địch

nhân sinh hung hãn

nguyên tôn

người đưa thư khủng bố

người đọc sách đại ngụy

người chơi hung mãnh

ngạo thế đan thần

mục thần ký

minh triều ngụy quân tử

cổ chân nhân

tuyệt thế vũ thần

tự mình tu thành người đuổi quỷ

trưởng tỷ nhà nông có không gian

trò chơi hệ chữa trị của tôi

tối cường phản phái hệ thống

toàn năng khí thiếu

toàn cầu cao võ

tinh môn

tiêu dao tiểu thư sinh

tiêu dao du

vừa bị từ hôn! siêu cấp thiên hậu mang em bé đến ngăn cửa

y vương cái thế

trùng sinh chi kiêu hùng quật khởi

từ giới giải trí đến nhà giàu số 1

tiên đạo quỷ dị

xuyên việt bắt đầu từ nuôi rồng

xuyên thành thanh niên tri thức nữ phụ về thành phố

xuyên thành nha hoàn của nữ chính, ta nằm yên làm giàu

xe mỹ thực di động của nữ pháo hôi tại mạt thế

wechat của ta kết nối thông tam giới

vừa thành tiên thần, con cháu cầu ta đăng cơ

vũ trụ chức nghiệp tuyển thủ

võ học ta tu luyện có khả năng bạo kích

vô địch thật tịch mịch

vô địch sư thúc tổ

võ công của ta quá thần kỳ, có thể tự động tu luyện

vĩnh dạ thần hành

viễn cổ đi bắt hải sản làm giàu ký

vị hôn thê của ta là kiếm thánh

tùy thân liệp thú không gian (bản dịch)

tu tiên mô phỏng ngàn vạn lần , ta cử thế vô địch

tu tiên ba trăm năm đột nhiên phát hiện là võ hiệp

từ tận thế ta bắt đầu vô địch

tu luyện bắt đầu từ đơn giản hóa công pháp

trùng sinh thế gia tử

trọng sinh trở thành mạnh nhất vũ trụ

trọng sinh đại đạo tặc

trọng sinh 1988: em gái ruột của nam chính truyện niên đại

trò chơi đói khát cầu sinh

triệu hồi cuồng triều Ở mạt thế

trạch nhật phi thăng

toàn dân trò chơi: từ zombie tận thế bắt đầu treo máy

toàn cầu hung thú: ta có vô số thần thoại cấp sủng thú

tiên phủ trường sinh

tiên đình phong đạo truyện

tiệm tạp hoá âm dương

truyện audio

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

bảo hộ tộc trưởng phe ta audio

sư huynh ta quá ổn trọng audio

quỷ bí chi chủ audio

thiên cơ lâu: bắt đầu chế tạo âm hiểm bảng audio

tối cường trang bức đả kiểm hệ thống audio

tu chân tứ vạn niên audio

thê vi thượng

truyện teen

yêu thần ký

con đường bá chủ

thần mộ

đế bá

tinh thần biến

thần ấn vương tọa

đấu la đại lục 5