Yêu – bạn dám không?

Yêu – bạn dám không?
Thích Theo dõi
Yêu – bạn dám không?
5 (100%) 1 vote[s]

1.

 

Tình yêu – một thứ gia vị không thể thiếu trong cuộc sống, trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Và tình yêu tuổi học trò cũng chính là một trong số đó! Nhẹ nhàng, đáng yêu, nó để lại trong ta những kỉ niệm ngọt ngào và đáng nhớ.

 

 

Giờ ra chơi hôm ấy, nắng dịu, nhẹ rơi xuống sân trường. Len vào kẽ lá, xuyên qua ngọn cây, nó bừng lên một sức sống mới cho mọi vật.

 

Ở một góc khuất sau tàng cây to, một cô bé hai tay đan vào nhau, nắm chặt; đôi môi đã mím lại, khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ cúi xuống, vành tai đỏ bừng:

 

“Học… học trưởng! Em… em thích anh!”

 

Bỗng một bàn tay nhẹ vuốt lên mái tóc cô, tiếng cười trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, khẽ chạm đến trái tim cô, bóp chặt.

 

“Cô bé, em có biết mình đang nói gì không?” Giọng nói ấm áp của anh khẽ len vào lòng cô.

 

Ngước mắt nhìn người con trai cao hơn mình cả cái đầu, hạ quyết tâm, giọng nói cô rõ ràng mà kiên định:

 

“Em biết, em biết chứ! Em thích anh. Thực sự rất thích anh. Anh có thể cho em một cơ hội, được không?”

 

“Anh… xin lỗi. Thật ra…” Người con trai lùi ra xa vài bước, ánh mắt xa xăm.

 

Tàng cây khẽ rung động, mang những cơn gió đầu hạ nhẹ vương lên chóp mũi cô, thơm ngát.

 

 

Anh là chàng trai Việt lai Pháp, sở hữu nét mặt anh tuấn điềm đạm cùng sự lãng mạn dịu dàng, ở anh có cái gì đó làm người ta cảm thấy ôn nhu mà tĩnh lặng. Anh chính là thần tượng trong lòng cô, vị học trưởng tài hoa mà ấm áp. Nụ cười đầy gió xuân, anh hoàn hảo đến mức khó tin được! Cô thích anh, thật sự rất thích anh! Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô biết con tim mình đã thuộc về anh mất rồi.

 

Hằng ngày, cô chỉ biết ngắm nhìn anh từ xa, nhìn anh vô tư cười đùa với những cô gái khác. Cuộc sống của anh luôn tràn ngập sắc màu. Mối tình thầm kín này, cô nguyện ôm mãi trong lòng, để nó trở thành kỉ niệm đẹp nhất của thời học sinh.

 

Nhưng, cô đã không thể làm được. Mối tình đó cứ ngày một lớn dần, lớn dần trong cô. Và đến ngày hôm nay, chính cô đã không thể kiểm soát được bản thân mình nữa. Chạy đến trước mặt anh, kéo anh vào góc nhỏ này, nói ra lời yêu thầm kín để rồi nhận lấy sự thật tàn khốc: anh, không – hề – có cảm – giác – với – cô.

 

Nghĩ đến đó, cô như bừng tỉnh khỏi cơn mộng. Nhớ lại lời nói vừa nãy của anh, lòng cô chợt thắt lại đau đớn. Cô biết, anh không thể chấp nhận tình cảm của mình.

 

Bầu không khí trở nên tĩnh lặng lạ thường. Cô vẫn cúi đầu, anh vẫn đứng đó nhìn cô. Đột nhiên, anh tiến lại gần, đôi bàn tay khẽ chạm vào má cô, nâng lên khuôn mặt đã hơi đỏ hồng vì kìm nén cảm xúc. Nơi khóe mắt ấy, một giọt lệ mà cô đã không thể ngăn lại – rơi xuống.

 

Khuôn mặt anh chợt khựng lại. Anh… kéo người con gái mình yêu đã lâu vào lòng, đặt cằm lên bờ vai bé nhỏ của cô, thầm trách bản thân vì đã làm cô khóc.

 

“Thật ra… anh cũng thích em từ lâu rồi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh liền nhận định em chính là người con gái của đời mình. Xin lỗi vì đã bắt em chờ đợi, xin lỗi vì đã làm em khóc. Xin lỗi vì tất cả.” Nhẹ nhàng nói ra lòng mình, anh cảm thấy như tảng đá đè nặng bấy lâu nay đã được gỡ bỏ. Khẽ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của người con gái mình yêu, khóe miệng anh nở một nụ cười:

 

“Những lời vừa nãy phải là anh nói mới đúng. Vì quá bất ngờ, anh đã không kịp trả lời em, làm em hiểu nhầm. Vậy nên, Linh, đồng ý làm bạn gái anh chứ?”

 

Quá bất ngờ, người con gái tên Linh kia không thể nói gì được. Ngẩn ngơ, đôi mắt cô đã trống rỗng đến vô hồn, chỉ lặng yên chăm chú nhìn vào anh. Khoảnh khắc anh ôm cô vào lòng nói những điều lạ lùng, rồi câu hỏi cuối cùng kia… Tất cả làm cô thật bối rối.

 

“Anh không nói ra vì sợ, sợ em sẽ xa lánh anh. Em biết không, mỗi ngày anh đều ngắm nhìn em từ xa, nhìn em nói cười vui vẻ. nhưng hôm nay, anh biết mình không thể làm vậy nữa. Đoạn tình cảm này phải thật rõ ràng. Anh sẽ không để em phải đau khổ nữa, sẽ bù đắp cho em ngày tháng đó. Anh sẽ bảo vệ em, mang lại cho em hạnh phúc. Em đồng ý chứ?”

 

Hai tai cô như ù đi sau những lời nói đó. Những giọt nước mắt đã tuôn trào không cách nào ngưng. Anh hôn lên những giọt lệ của cô, ôm chặt cô vào lòng.

 

Cô khóc nức nở, vòng tay ôm lấy anh, liên tục gật đầu, nghẹn ngào:

 

“Cảm… cảm ơn anh. Em đồng ý, em đồng ý!”

 

Nghe vậy, anh bỗng cười rạng rỡ. Cảnh vật xung quanh như bừng sáng, chiếu lên khuôn mặt anh. Thầm hứa sẽ bảo vệ cô suốt đời, anh hôn nhẹ lên đôi môi đang run lên vì hạnh phúc của cô. Từ giờ, anh sẽ là người mang lại hạnh phúc cho cô – người con gái anh yêu nhất.

 

Hôm ấy, tại góc khuất nơi sân trường, một tình yêu của tuổi học trò vừa chớm nở. Không khí như nhẹ nhàng hơn, cả sân trường bừng lên màu nắng. Rạng rỡ.

 

Vậy thì… yêu, bạn dám không?

2.

 

Tôi có một cô bạn rất đáng yêu: ngoan ngoãn, học giỏi, luôn là hình mẫu cho chúng tôi noi theo. Lần đầu tiên trong đời rung động trước người khác giới, cô cảm thấy rất bối rối. Tất nhiên không thể đi tỏ tình với người ta, cô nàng chỉ mong được trông thấy người đó mỗi ngày, nhìn từ phía xa mỉm cười là đủ. Nhưng ngoại trừ khuôn mặt, dáng người, cái gì về anh ta cô cũng không biết.

 

Mỗi lần nhìn thấy anh ta, khuôn mặt cô sáng hẳn lên. Đôi môi mỉm cười rạng rỡ, cả người như bừng lên một sức sống mới.  Nhớ ngày đó cô thấy anh ta đang ngồi với đám bạn trong quán ăn đối diện trường, cô đã vui đến nỗi va vào chiếc cột trước mặt khi chỉ nhìn anh ta. Chỉ khi anh ta đi ra khỏi nơi đó, khuôn mặt cô mới trầm xuống, lầm lũi trở lại trường, tiếp tục ôm mối tình đơn phương đau khổ.

 

Thế đó, đau đớn nhất không phải là đơn phương một người không biết mình là ai, mà chính là đi đơn phương một người mà mình không biết gì về họ cả.

 

Vậy thì… YÊU, bạn dám không?

 

3.

 

Hôm ấy là một chiều mưa lạnh lẽo. Tôi bước nhanh về nhà. Những giọt mưa rơi như những mũi tên ghim sâu vào lòng. Cơn gió buốt xé qua người làm tôi thêm sợ hãi. Nước mắt đã nhạt nhòa, làm mờ đi làn mưa băng giá, lạnh thấu tim.

 

Tôi yêu anh – chàng trai mang nụ cười của nắng ấm. Ở bên anh, tôi như quên đi tất cả. Lao đầu vào anh, tôi làm ngơ trước những lời khuyên nhủ của bạn bè. Dù biết anh là yêu nghiệt, là thứ độc dược chết người, nhưng tôi vẫn không kiềm được mà tình nguyện trầm luân vào.

 

Ngày anh nói lời yêu, tôi như một đứa bé vừa được cho một viên kẹo ngọt, mừng rỡ đến điên rồi! Ôm lấy anh nói đồng ý, trái tim tôi trào dâng một xúc cảm mãnh liệt. Anh nâng cằm tôi lên, nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn chuồn chuồn lướt. Khoảnh khắc đó, tôi đã tự hứa với lòng mình sẽ ở bên anh suốt đời.

 

Hai tháng bên nhau, anh cho tôi những ngày tháng ngọt ngào, những cảm xúc thăng hoa; cho tôi được nếm thử hương vị tuyệt vời của những rung động đầu tiên tuổi mới lớn. Trái tim của anh và tôi hòa chung cùng một nhịp đập. Tôi đang ở trong tình yêu của anh, và tôi biết nó đang dần nhấn chìm tôi, làm tôi nghẹt thở; nhưng bản thân tôi lại không thể vùng vẫy ra khỏi cơn sóng này, đến nỗi, tôi sẵn sàng chết trong tình yêu của anh.

 

Tôi đã thật sự tin vào những lời nói của anh – những lời yêu thương ngọt ngào mà đứa con gái nào cũng say mê, rằng anh yêu tôi và muốn tôi ở bên anh mãi mãi… Tôi đã rơi vào lưới tình của anh – tấm lưới đã được thêu dệt một cách vô cùng tinh xảo.

 

Cho đến tận hôm nay, khi anh đã rời bỏ mình, tôi vẫn chưa thể tin rằng mình đã mất anh. Anh chỉ đùa thôi mà, phải không? Anh vẫn yêu tôi mà, như trước kia anh đã từng nói, phải không?

 

Không, không phải! Đây là sự thật! Anh đã thật sự rời bỏ tôi, tay trong tay với người khác. Lạnh lùng nói chia tay, anh quay lưng lại với tôi, bước về phía người con gái ấy.

 

Trời đất xung quanh tôi như đảo lộn, phút chốc tối sầm xuống. Tôi ôm lấy anh, van xin anh ở lại với tôi… Anh là tất cả của tôi, tôi không thể mất anh được.

 

“Anh, hãy cho em một cơ hội nữa để yêu anh. Em xin lỗi… đừng rời xa em. Em yêu anh, em không muốn mất anh. Chẳng phải anh đã từng nói yêu em sao? Xin anh, em xin anh…”

 

Nước mắt đã lăn dài, tôi khuỵu xuống chân anh. Anh cúi xuống, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, gỡ từng ngón tay đang cấu chặt vào áo mình. Bỗng, cánh môi anh khẽ giật…

 

Cả đời này, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quên được những lời nói của anh lúc đó. Nó bóp chặt trái tim tôi, đau đến rỉ máu.

 

“Nghe đây, con người tôi ghét nhất là loại phụ nữ như cô đấy, phiền chết được. Tôi chán cô rồi, chia tay đi. Biến ra khỏi cuộc sống của tôi, được chưa?”

 

Những lời nói của anh như hàng vạn lưỡi dao xuyên qua người tôi, đau đớn. Tôi như chết lặng nhìn theo bóng lưng anh. Đôi mắt trở nên trống rỗng vô hồn, đôi môi khô khốc đến đáng sợ. Tôi lặng im, để bóng tối dần nuốt lấy mình, lạc lõng.

 

 

Quãng thời gian chia tay anh là lúc tôi hoảng loạn nhất. Những lời nói ngọt ngào khi yêu đan xen sự lạnh lùng, đáng sợ tối đó đã trở thành kí ức kinh khủng nhất đời tôi. Hụt hẫng, sợ hãi, tôi không thể kiểm soát nổi bản thân mình nữa. Tự dày vò mình trong đêm, tôi đã làm cho bóng dáng của càng in sâu vào tâm trí…

 

Phải đến tận 3 tháng sau, tôi mới quên được anh. Mối tình 2 tháng ngắn ngủi đã làm tôi phải trả giá thật đắt. Anh là thiên sứ, nhưng cũng là ác quỷ. Được thiên sứ yêu thương, ai từ chối được? Tình yêu của ác quỷ, ai có thể thoát ra? Tôi cũng vậy, như thiêu thân lao đầu vào lửa, chỉ muốn được đến gần thứ ánh sáng kia, thậm chí cho đến lúc bị chính nó thiêu cháy vẫn không hối hận.

 

Anh chính là ngọn lửa ấy, ấm áp mà tàn nhẫn. Anh cho tôi ánh sáng, sự nồng cháy của ngọn lửa tình yêu nhưng cũng dùng chính sự nồng cháy đó giết chết tôi rồi cướp lại tất cả: anh lấy đi sự ngây thơ, hồn nhiên của tuổi học trò, lấy đi những nụ cười trên môi tôi… Với tôi, anh đã là một kí ức khó phai nhòa. Đoạn kí ức này, tôi phải giấu vào đâu?

 

 

Hôm nay là một ngày nắng nhẹ. Một mình đi trên phố, bên tai lắng nghe từng giai điệu nhẹ nhàng của âm thanh. Bất giác, tôi lại nhớ đến anh, rồi… nở nụ cười. Nhưng không còn là cảm giác xao xuyến ngày xưa, giờ đây, nó chỉ còn là nụ cười cho kí ức. Tôi cười vì bản thân mình. Trưởng thành hơn, tôi chọn cách giấu đi, giấu đi tất cả. Đoạn tình cảm đó… quá đủ rồi! Tôi – sợ yêu!

 

“Chỉ là em giấu đi…

 

Vậy thì, yêu… bạn dám không?

Kết: Tôi và bạn, mỗi người ai cũng từng có một tình yêu cho mình. Dù vui hay buồn, hạnh phúc hay đau khổ, nó đều là những đoạn tình cảm quí giá nhất. Vì vậy, hãy giữ lấy nó như một kỉ vật mà bạn yêu thích; giấu vào lòng – nơi chôn giấu những bí mật mà chỉ riêng ta biết!

~ THE END ~

 

Bài cùng chuyên mục

Phan Hồng

Phan Hồng (1 năm trước.)

2 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 12

87% (307/350)

Bài viết: 10

Chương: 5

Bình luận: 479

Lượt thích: 988

Lượt theo dõi: 288

Tham gia: 26/06/2016

Số Xu: 204

Thiên Linh

ý gì đây ta :)))

Cảm giác nó thiệc là... khó nói.

"Yêu, bạn dám không?" :v


Thiên Linh

Thiên Linh (1 năm trước.)

1 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 6

60% (12/20)

Bài viết: 10

Chương: 25

Bình luận: 8

Lượt thích: 11

Lượt theo dõi: 0

Tham gia: 16/05/2018

Số Xu: 1170

Phan Hồng

Ha ha! :v Ha ha ha... :v

ý gì đây ta :)))


Phan Hồng

Phan Hồng (1 năm trước.)

2 năm gắn bó cùng Vnkings

Level: 12

87% (307/350)

Bài viết: 10

Chương: 5

Bình luận: 479

Lượt thích: 988

Lượt theo dõi: 288

Tham gia: 26/06/2016

Số Xu: 204

Ha ha! :v

Ha ha ha... :v


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Chiến Thần Bại Trận Huỳnh Ninh Y Tiên Đoàn và 91 Khách

Thành Viên: 23543
|
Số Chủ Đề: 4354
|
Số Chương: 14758
|
Số Bình Luận: 28254
|
Thành Viên Mới: Sherry Chan