Chương 13: Buộc trái tim mình không yêu anh nữa!
Bình chọn

– Cô tỉnh rồi sao? Thấy mí mắt cô cử động, anh nói. Giọng nói anh có chút gấp gáp pha lẫn vui mừng.

Mắt cô từ từ, từ từ mở ra. Đập vào mắt cô là gương mặt điển trai của anh. Nhưng, nhưng… giờ đây! Cô không nhìn lầm đấy chứ, cô không tin, đưa tay dụi dụi mắt mình. Thường ngày anh ra lúc nào cũng ăn diện bảnh bao, quần áo lúc nào cũng sạch sẽ thẳng tắp, không một nếp nhăn. Còn đầu tóc thì lúc nào cũng vuốt keo, chuẩn undercut. Thế mà giờ đây, cô không thể tin vào mắt mình, quần áo anh xốc xếch, bê bếch, lại còn rách, hơi bẩn và ướt nữa chứ. Còn tóc thì xụi lơ, bù xù như tổ quạ. Anh thích sạch sẽ lắm mà.

Nhìn dáng vẻ của anh cô bật cười: “Hi hi, hi hi”

– Anh đi vật lộn với quái thú hay sao mà ra nông nỗi thế này?

Đúng là tức chết anh mà. Anh vì ai mà ra nông nỗi này chứ? Thế mà cô còn cười anh. Anh sôi máu:

– Cô cười cái gì chứ? Bộ mắc cười lắm sao? Bộ chưa thấy ai mặc đồ rách hả? Cô đối xử với ân nhân mình như vậy á hả?

Anh nói cô mới nhớ, vội nhìn một vòng xung quanh:

– Ôi chao! Đây là bệnh viện sao? Tôi nhớ tôi đã lên núi hái thảo dược. Sau đó… (Cô lấp lửng)

Anh tiếp lời: “Sau đó thì sao?”

Cô nhỏ giọng trả lời như một đứa trẻ mắc lỗi: “Sau đó tôi vô tình vấp phải đá, trượt chân té xuống núi. Chân trái tôi bị trật, tôi cố bò về nhưng không còn sức. Tôi cố kêu cứu nhưng không một ai nghe thấy. Trong lúc vô tình tôi, tôi… bị con rắn chết tiệt ấy cắn ngay chân phải. Anh biết không? Lúc ấy tôi như bị liệt hai chân luôn ấy! Đau không tả nổi, nếu là thường ngày tôi đã bầm thịt nó từ lâu rồi! ”

Cô nói tiếp:

– Lúc ấy tôi định hút máu độc ra nhưng không còn sức nữa.

– Vậy cô đã biết ai cứu cô chứ? Nếu tôi không đến đó kịp thì bây giờ cô, cô… Anh không nói nữa, anh thấy tim mình đau thắt, một chút lo lắng. Nếu lỡ anh không đến kịp thì sao!

“Tôi thế nào! Nếu không có anh thì tôi vẫn sống đấy thôi! Tôi biết con rắn ấy là rắn thường. Nhìn vết cắn thấy những chấm nhỏ, có hình vòng cung là tôi biết ngay rồi!” Cô nói mạnh miệng vậy thôi chứ lúc ấy chân trái đau, cộng thêm việc bị con rắn ác độc tấn công bất ngờ bên chân phải, làm cô đau loạn xạ, cô làm gì còn lý trí mà phân tích rắn độc hay rắn thường. Đến hình dạng con rắn cô cũng chưa kịp thấy nữa là…

– Cô được lắm! Hôm nay bổn thiếu gia đây có lòng tốt cứu người, mà cô “vong ân bội nghĩa” thế đấy hả? Nếu không có tôi, không biết cô đã làm mồi cho mấy con thú dữ từ đời nào rồi đấy! Hứ! Biết vậy tôi đã không thèm đi tìm cô, cho cô về chầu ông bà luôn…

– Cái gì? Anh đi tìm tôi? Tôi có nghe lộn không vậy?

– Ừ chắc cô nghe lộn đấy thôi! Tôi nói tôi đi “ngắm cảnh” vô tình thấy một người “vong ân bội nghĩa” nằm chờ “tắm mưa” dưới núi ấy.

– Ê, anh nói ai là đồ “vong ân bội nghĩa” thế? Anh nhớ lại mình xem, lúc ai đó cứu anh, anh đã đối xử thế nào với người ta hả? Nói đi?

Anh cố “cãi chày cãi cối”: “Cái đó! Ai mượn cô cứu tôi! Tôi định…” Anh lại lấp lửng.

– Anh định uống thuốc độc tự tử chứ gì! Tôi chưa từng thấy người đàn ông nào yếu đuối, lụy tình như anh đấy!

– Cô im đi! Cô chưa từng yêu thì biết cái gì gọi là tình yêu chứ! Con mọt sách như cô thì biết cái gì mà nói chứ! Anh tức giận bỏ ra ngoài.

Cô không biết gì về tình yêu ư? Trái tim cô bằng đá sao? Nó không biết yêu sao? Vậy vì ai mà nó biết vui, biết buồn, biết nhịn nhục, chịu đựng bao đau đớn, nuốt luôn mối thâm thù giết cha chứ! Vì ai mà nó kêu gào thảm thiết hàng đêm trong nhung nhớ chứ! Và vì bóng hình ai mà suốt 17 năm qua nó chưa yêu, chưa thương, chưa được nếm trải những cái gọi là “nắm tay”, “hẹn hò”, “ôm ấp” và đặc biệt là “tình yêu” chứ. Vì lời hứa mà nó định suốt đời này sẽ chẳng yêu và kết hôn với ai cả “Yên Yên! Anh đi Mỹ định cư một thời gian, sau này lớn lên anh sẽ về cưới em nhé! Em không được yêu ai và lấy ai ngoài anh đâu đấy! Hứa nhé! Móc ngoéo nhé!” Cô đã giữ đúng lời hứa ấy! Không ngó ngàng bao lời tán tỉnh, tỏ tình của những chàng trai xung quanh. Suốt ngày quanh quẩn với sách vở, lấy việc học và ước mơ cứu người làm niềm vui. Sau vụ tai nạn năm ấy, thì tình yêu dành cho anh vẫn nguyên vẹn, không những không giảm đi phần nào mà còn tăng lên gấp trăm lần, gấp ngàn lần. Mỗi lần cô hận mẹ anh bao nhiêu, là cô lại yêu anh thắm thiết bấy nhiêu. Bởi người ta nói “Càng yêu thì càng hận, mà càng hận thì lại càng yêu” quả thật không sai. Vì quá yêu anh mà cô đẩy thù hận về phía sau. Sẵn sàng dẹp bỏ thù hận, không trả thù gia đình anh. Cô quan niệm «oan oan tương baó» bao giờ mới dứt. Vì thế cô quyết định sẽ không bao giờ, không bao giờ gặp lại anh, chôn sâu tình yêu và thù hận vào đáy tim. Cô sẽ là một Võ Thiện Tâm ở giá, hàng ngày cứu người làm động lực sống. Thế mà không hiểu sao ông trời lại trớ trêu cho cô gặp lại anh ngay trong hoàn cảnh vô cùng tự nhiên và bất ngờ. Rồi lại sắp đặt cho cô cứu anh, anh cứu cô… Lòng cô rối rắm lắm! Nó chẳng sung sướng gì khi phải mãi che giấu tình yêu của mình, phải diễn bản tính đanh đá, hống hách trái ngược hoàn toàn với bản tính dịu dàng, đằm thắm thật của mình cô mệt mỏi lắm.

“Từ nay em sẽ buộc trái tim mình không yêu anh nữa… Em xin lỗi. Đó là lối thoát cho chúng ta”

Thật đau đớn cho hai con người, yêu đối phương mà luôn che giấu, buộc lòng mình “không được yêu”.

Danh Sách Chương

Thành Viên

Thành viên online: Ái Diễm Phi Yến Phan Minh Thùy và 56 Khách

Thành Viên: 8516
|
Số Chủ Đề: 2136
|
Số Chương: 5894
|
Số Bình Luận: 15650
|
Thành Viên Mới: Minh Thùy