Điều em chọn

Điều em chọn
Thích Theo dõi

            Cô đưa tay tắt đèn màn hình máy tính trước mặt rồi nhắm mắt lại ngả người ra ghế. Công việc của ngày hôm nay coi như cũng tạm ổn. Cô thở dài một tiếng rồi lặng im. Nhưng vẫn như mọi lần và như một thói quen. Khi mà đầu óc cô có chút nhàn rỗi, không nghĩ về công việc thì hình bóng ấy lại hiện lên choán ngợp tất cả. Rực rỡ và rõ nét như chưa từng có điều gì xảy đến.

– Mình chia tay đi. Anh đã hết yêu em rồi.

            Trái tim cô chết lặng, cô nhìn anh trân trân một hồi rồi quay đầu bước đi. Cô chẳng buồn hỏi thêm điều gì? Hết yêu là hết yêu, dù có vì bất cứ lý do gì đi nữa thì kết quả cũng là như vậy.

Tình yêu vốn dĩ không công bằng. Chỉ cần “anh hết yêu em rồi” thì lập tức phải chia tay. Vậy còn cô? Cô có còn yêu anh nữa hay không điều đó không quan trọng ư? Điều đó không có nghĩa lý gì ư? Bên nhau năm năm vì một ngàn lẻ một lý do nhưng chia tay thì chỉ cần một.

Lòng cô đổ mưa, trời đổ mưa. Một kết cục không thể buồn hơn được nữa. Cô cứ thế lặng im đi trong mưa chỉ bởi vì lúc này có khóc cũng sẽ chẳng ai nhìn thấy nước mắt của cô cả.

            Đã ba năm kể từ giây phút anh nói lời chia tay ấy. Ba năm chẳng dài nhưng cũng chẳng ngắn để quên đi một ai đó. Ba năm cô rời bỏ thành phố kỉ niệm để chuyển tới đây vùi mình vào công việc với hi vọng sẽ quên được anh. Vậy mà cô chẳng làm được. Anh vẫn ở đó cần mẫn hơn cả cái cách cô làm việc để quên anh.

            Cô vội vàng mở mắt, lắc đầu như thể nếu làm vậy những thứ trong đầu sẽ rơi ra ngoài. “Không được. Đã đến lúc phải quên rồi. Mày không thể ấu trĩ mãi như thế được. Mày cần phải bận rộn hơn nữa” Cô tự nhủ thầm rồi với tay lấy chiếc điện thoại bấm số.

– Alo. – Rất nhanh đầu dây bên kia có tiếng trả lời.

– Xong việc chưa? Lát đi ăn với mình không?

– Vừa xong. Nhưng hôm nay mình có hẹn rồi. Xin lỗi cậu nhé.

– Ồ vậy à. Là hẹn hò phải không? – Cô xuống giọng bông đùa cô bạn.

– Lần này thì đoán đúng rồi đấy.

– Oa. Cậu kín tiếng quá đấy! Hẹn hò vui vẻ nha.

– Nhất định rồi. Ngày mai mình mời cậu ăn chuộc lỗi được không? À. Mười phút nữa chờ mình dưới sảnh, có chuyện muốn nói.

– Chuyện gì mà có vẻ bí mật vậy? Không nói luôn qua điện thoại được à?

– Lát gặp rồi nói. Đừng nóng. Thế nhé. – Rồi đầu dây bên kia nhanh chóng cúp máy.

            Cô mỉm cười, vừa thu dọn đồ đạc vừa nghĩ về Phương “Cái con nhỏ này. Quen nhau hai năm rồi mà lúc nào cũng vậy, thỉnh thoảng lại làm điều gì đó cho mình bất ngờ như thể hai người yêu đương nhau vậy. Sến súa nhưng thật đáng yêu.”

            Mùa thu, 5 giờ 30 phút chiều trời đã dịu mát đi rất nhiều. Mọi người quanh cô đang hối hả trở về nhà, gương mặt ai nấy đã dịu đi mấy phần. Có lẽ họ biết đang chờ họ là tiếng cười của gia đình nhỏ. Cô chợt thấy lòng mình se lại nên vội vã nhìn xuống, hết nhìn mũi giày lại nhìn sang những ô gạch nhỏ màu đỏ.

Một chiếc ô tô dừng lại ngay phía trước, cửa xe mở và một đôi giày đen bước xuống. Mũi giày quay lại và hướng về phía cô rồi chợt dừng lại, lặng im và chẳng hề nhúc nhích nữa. Điều đó thật lạ kì. Cô tò mò nhìn lên.

Bộ vest lịch lãm, bó hồng nhung đỏ sẫm trên nền chếc somi trắng, mọi thứ vô cùng rực rỡ và hoàn hảo cho tới khi ánh mắt cô chạm gương mặt người phía trước.

Là anh. Anh đứng đó và lặng im. Vẫn là cái dáng đứng lịch lãm và thẳng đứng như cái cách chờ cô mỗi giờ tan tầm. Tại sao anh lại xuất hiện ở nơi này bằng cái cách đột ngột và lạ lùng ấy. 

“Em nên làm gì khi đột nhiên trái đất này ngừng quay?

Em nên làm gì khi thế giới này im lặng?

Em nên làm gì khi ngoài anh mọi người quanh em đều biến mất?

Em nên làm gì?

Tỏ ra xa lạ hay quen biết.

Lên tiếng hay lặng im.

Đứng im hay bỏ chạy.

Khóc hay cười.”

– Òa. Chờ mình lâu chưa?

            Cô như bừng tỉnh bởi cái vỗ vai của Phương. Cố gắng che dấu sự bối rối và ngượng ngùng cô mỉm cười:

– Mới… mới đây thôi.

Rất nhanh đôi mắt Phương như bừng sáng hướng tới người đàn ông trước mặt:

– Em tưởng phải một lúc nữa anh mới tới.

Anh bước tới trao cho Phương những bông hồng.

– Anh vừa tới thôi. Tặng cho em.

Nụ cười và ánh mắt rạng rỡ, Phương đón lấy bó hoa rồi ríu rít:

– Để mình giới thiệu nhé. Giới thiệu với cậu đây là anh Hùng người yêu mình. Còn giới thiệu với anh đây là cô bạn thân của em, chúng em làm cùng công ty.

Cô ngẩng đầu, hít một hơi khẽ khàng rồi làm ra vẻ tự nhiên vẽ cho mình một nụ cười, cánh tay đưa lên lịch thiệp. Một dáng điệu hoàn hảo. Từng chữ được nhả ra nhẹ nhàng và ôn nhu đến khó tin.

– Chào anh. Em là An Nhiên. Em là bạn và là đồng nghiệp với Phương. Rất vui được gặp anh!

Anh đưa tay nắm lấy tay cô nhẹ nhàng.

– Chào em!

Cô vội vã buông tay anh trước khi hơi ấm quen thuộc ấy chạy dọc theo cánh tay truyền tới tim. Mỉm cười thêm lần nữa cô quay qua nhìn cô bạn đang tỏa ánh hào quang hạnh phúc, đôi mắt vui vẻ và trong  trẻo như chú mèo nhỏ nhìn anh không rời.

– Hai người đi ăn vui vẻ. Mình có việc phải đi rồi.

Phương tươi cười gật đầu rồi ghé tai cô:

– Đây là điều bất ngờ mình muốn khoe cậu. – Nói rồi Phương huých nhẹ vào vai cô một cái tinh nghịch. – Ok. Vậy bye cậu. Ngày mai gặp.

Cô gật đầu rồi vội vã quay đi. Đã rất nhiều lần cô hình dung cảnh tượng gặp lại anh nhưng ngàn vạn lần cô không ngờ tới có một ngày sẽ phải giới thiệu tên mình với anh một lần nữa. Cuối cùng cô đã có thể biết cảm giác ấy ra sao. Sẽ khó khăn và đau đớn thế nào. Đôi khi trong cuộc sống người ta phải lựa chọn điều đau đớn nhất bởi vì đó là điều tốt nhất cho tất cả. Cô chắc rằng mình đã làm đúng. Có lẽ từ nay cô nên buông tha cho quá khứ rồi. Tiếng gõ của bước chân xuống nền đường mỗi lúc một nhanh hơn và chìm đi trong tiếng đập của con tim trong lồng ngực.

Tường Vi 8/7/2019

 

 

 

Bài cùng chuyên mục

Bách Lâm

Bách Lâm (4 tháng trước.)

Level: 9

81% (98/120)

Bài viết: 10

Chương: 30

Bình luận: 596

Lượt thích: 134

Lượt theo dõi: 13

Tham gia: 05/06/2019

Số Xu: 1393

Tường Vi

Mấy hôm vào mà không gặp được Bách hay Pain nên Vi cũng đâm nản không bò vào nữa. Vi đặt tên cô ấy là An Nhiên với mục đích...

Ừm, hi vọng cuộc đời cô ấy được như cái tên...

Một phút bất chợt của ta thôi, nàng đừng cười... *cười*


Tường Vi

Tường Vi (4 tháng trước.)

Level: 10

93% (140/150)

Bài viết: 8

Chương: 14

Bình luận: 683

Lượt thích: 299

Lượt theo dõi: 38

Tham gia: 05/01/2019

Số Xu: 2797

Bách Lâm

Vô tình đi dạo gặp một truyện, cảm xúc bất chợt muốn qua hỏi nàng. Thật cái cô An Nhiên đó đã buông bỏ được mối tình của mình chưa...

Mấy hôm vào mà không gặp được Bách hay Pain nên Vi cũng đâm nản không bò vào nữa.

Vi đặt tên cô ấy là An Nhiên với mục đích cầu sự An nhiên cho lòng mình. Những gì thuộc về đầu tiên không phải nói bỏ là bỏ, quên là quên. Mãi mãi nó trở thành một vết nứt lâu lâu ảnh hưởng của môi trường ngoài nó lại trỗi dậy, nứt thêm một chút, đau thêm một chút. Cả đời này sẽ chẳng thể quên được.

Nhưng đôi khi con người ta sống không thể chỉ vì mình mà còn vì những người thân yêu xung quanh. Cô ấy hi vọng bạn mình, người mình yêu sẽ được hạnh phúc. Cô ấy cam tâm tình nguyện giữ lại phần đau cho mình.

 


Bách Lâm

Bách Lâm (4 tháng trước.)

Level: 9

81% (98/120)

Bài viết: 10

Chương: 30

Bình luận: 596

Lượt thích: 134

Lượt theo dõi: 13

Tham gia: 05/06/2019

Số Xu: 1393

Vô tình đi dạo gặp một truyện, cảm xúc bất chợt muốn qua hỏi nàng.

Thật cái cô An Nhiên đó đã buông bỏ được mối tình của mình chưa vậy??? Dẫu sự lựa chọn của cô ấy là tốt cho cả hai (Nếu là ta, ta vẫn chọn vậy) Cơ mà buông tay là một chuyện, buông bỏ hoàn toàn lại là chuyện khác. Có một số người trước mặt người khác rất mạnh mẽ, rất cứng rắn, bảo đã buông bỏ được, đã quên... Nhưng thật chất nhớ hay không chỉ bản thân mình tự hiểu. Những nơi cùng đi qua, không dám qua, những thứ cùng thích, giờ không dám thích. Hình ảnh không dám giữ, phải vội xóa đi... Vô tình thấy ở đâu đó, lòng lại nhói lên. Gặp mặt thì cố tỏ ra bình thản nhưng lòng khó chịu lắm. Mỗi khi nghe tin gì về người đó cảm giác tâm trì lại mấy giây... Dẫu biết chẳng có gì tốt, chẳng có gì đáng nhớ, mà cứ nhớ mới kì... Là do yêu sâu hay lòng cố chấp???

Haiz... Tự nhiên muốn lăn ra viết truyện liền quá  *cười*


Tường Vi

Tường Vi (4 tháng trước.)

Level: 10

93% (140/150)

Bài viết: 8

Chương: 14

Bình luận: 683

Lượt thích: 299

Lượt theo dõi: 38

Tham gia: 05/01/2019

Số Xu: 2797

Khánh Đan

Quả thực mắt mình đã hơi rưng rưng khi đọc đoạn diễn tả khoảnh khắc An Nhiên thấy Hùng. Có cái gì đó thật khó diễn tả... Dù sao thì...

Đôi khi quyết định lựa chọn còn dễ hơn là quyết định từ bỏ.

Mấy ai hiểu được cảm giác phải giới thiệu tên mình cho người đã từng yêu nhau, từng trải qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ.

Cuối cùng cô ấy vẫn phải nuốt nước mắt vào trong, giữ lại niềm đau cho mình để nở nụ cười chúc phúc cho anh ấy, cho bạn của mình.

Nếu là bạn thì bạn sẽ làm gì?

Đôi dòng chia sẻ. Rất cảm ơn vì đã yêu thích câu chuyện nhỏ của mình.

Thân mến!


Khánh Đan

Khánh Đan (4 tháng trước.)

Level: 8

76% (61/80)

Bài viết: 35

Chương: 8

Bình luận: 87

Lượt thích: 173

Lượt theo dõi: 9

Tham gia: 19/03/2019

Số Xu: 5320

Tường Vi

Cảm ơn bạn vì đã ghé qua và ủng hộ. Hi vọng sẽ có chút gì đó đọng lại trong lòng người đọc. Thân mến!  

Quả thực mắt mình đã hơi rưng rưng khi đọc đoạn diễn tả khoảnh khắc An Nhiên thấy Hùng. Có cái gì đó thật khó diễn tả... Dù sao thì mình cũng rất thích truyện ngắn này. Hi vọng sẽ được học hỏi từ tác giả nhiều hơn! *cười*

 


Khánh Đan

Khánh Đan (4 tháng trước.)

Level: 8

76% (61/80)

Bài viết: 35

Chương: 8

Bình luận: 87

Lượt thích: 173

Lượt theo dõi: 9

Tham gia: 19/03/2019

Số Xu: 5320

Tường Vi

Cảm ơn bạn vì đã ghé qua và ủng hộ. Hi vọng sẽ có chút gì đó đọng lại trong lòng người đọc. Thân mến!  

Quả thực mắt mình đã hơi rưng rưng khi đọc đoạn diễn tả khoảnh khắc An Nhiên thấy Hùng. Có cái gì đó thật khó diễn tả... Dù sao thì mình cũng rất thích truyện ngắn này. Hi vọng sẽ được học hỏi từ tác giả nhiều hơn! *cười*

 


Tường Vi

Tường Vi (4 tháng trước.)

Level: 10

93% (140/150)

Bài viết: 8

Chương: 14

Bình luận: 683

Lượt thích: 299

Lượt theo dõi: 38

Tham gia: 05/01/2019

Số Xu: 2797

Khánh Đan

Có lẽ đây là một câu chuyện giàu cảm xúc, giàu chất thơ, nhất là khoảnh khắc An Nhiên nhìn thấy Hùng. Phải chăng tác giả chuyên về thơ nên...

Cảm ơn bạn vì đã ghé qua và ủng hộ. Hi vọng sẽ có chút gì đó đọng lại trong lòng người đọc.

Thân mến!

 


Khánh Đan

Khánh Đan (4 tháng trước.)

Level: 8

76% (61/80)

Bài viết: 35

Chương: 8

Bình luận: 87

Lượt thích: 173

Lượt theo dõi: 9

Tham gia: 19/03/2019

Số Xu: 5320

Có lẽ đây là một câu chuyện giàu cảm xúc, giàu chất thơ, nhất là khoảnh khắc An Nhiên nhìn thấy Hùng. Phải chăng tác giả chuyên về thơ nên truyện ngắn cũng giàu chất thơ như thế? ^^


Tường Vi

Tường Vi (4 tháng trước.)

Level: 10

93% (140/150)

Bài viết: 8

Chương: 14

Bình luận: 683

Lượt thích: 299

Lượt theo dõi: 38

Tham gia: 05/01/2019

Số Xu: 2797

Bách Lâm

Ừm, cứ thất thường theo ý mình đi, biết đâu lại cho ra được điều kì diệu... Cơ mà, hôm qua ta buồn, tìm mọi người chém gió, vậy mà ...

Hôm qua Web lag nên ta cũng không vào được. Mấy hôm rồi cũng chẳng gặp Pain nữa.

 


Bách Lâm

Bách Lâm (4 tháng trước.)

Level: 9

81% (98/120)

Bài viết: 10

Chương: 30

Bình luận: 596

Lượt thích: 134

Lượt theo dõi: 13

Tham gia: 05/06/2019

Số Xu: 1393

Tường Vi

Nàng đừng giết ta. Ta xưa nay cảm xúc thất thường nên viết cũng thất thường. Không biết nên không nói trước được điều gì á.  

Ừm, cứ thất thường theo ý mình đi, biết đâu lại cho ra được điều kì diệu...

Cơ mà, hôm qua ta buồn, tìm mọi người chém gió, vậy mà  mãi không vào Vnkings được. Mới đau... *khóc*


Xem Thêm
Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Mony Ace Đường Mật Mật Lục Minh Tường Vi Dương Cửu Băng Hà Thanh Vỹ và 120 Khách

Thành Viên: 28748
|
Số Chủ Đề: 4826
|
Số Chương: 16218
|
Số Bình Luận: 34548
|
Thành Viên Mới: Nhật Tân