Hạnh phúc của người điên
Thích Theo dõi Đề cử
Hạnh phúc của người điên
4.9 (98.46%) 13 votes

Người ta nói cậu là một kẻ điên và đã được đưa vào trại tâm thần hơn một năm rồi, mà người đưa cậu vào đây chính là đấng sinh thành, người đã dưỡng dục cậu suốt mười sáu năm trời. Hằng ngày cậu cứ ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ suốt mấy tiếng đồng hồ, người ta cũng không biết cậu nhìn cái gì ở ngoài đó và cho rằng đó đơn giản chỉ là hành động của người điên, tuy nhiên cũng chỉ mình cậu mới biết bản thân tỉnh táo đến mức nào, cậu là đang chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng.

“Thằng chó, mày xem mày đã làm cái gì, dám ăn cắp tiền còn đánh em mày, mày đúng là cái nợ kiếp này của cả nhà tao, hôm nay tao đánh cho mày chết.”

Người đàn ông trung niên trợn mắt rống lên một hồi sau đó hùng hổ chạy đi chộp lấy cây chổi đánh tới tấp lên người cậu thanh niên đang mặc đồng phục trung học. Người phụ nữ bên cạnh dỗ đứa nhỏ đang khóc thút thít khẽ nhíu mày, lôi kéo tay người đàn ông trung niên, bà không phải thương xót cho người bị đánh mà là đang lo lắng sẽ xảy ra án mạng. Nhìn thấy bộ quần áo đi học đã bê bếch máu, mà cậu thanh niên cũng bất động nằm trên sàn, người đàn ông này mới dừng lại, phun một bãi nước bọt lên người cậu rồi quay lưng bỏ đi, trước khi đi còn bỏ lại một câu không cho cậu ăn cơm, người đàn bà cũng dẫn đứa nhỏ đi ra rồi khóa cửa phòng lại.

Kiên chống đỡ thân thể đau nhức của mình nằm lên giường,  có lẽ đã quá quen thuộc với những vết thương chồng chất này nên Kiên cũng không cảm thấy quá đau đớn. Nhắm nghiền mắt lại bất chợt hai dòng lệ chảy xuống trong vô thức, có lẽ chính cậu cũng cảm thấy chua xót cho chính cuộc đời của mình. Cậu sinh ra đã là một sai lầm, người ta từng đồn đãi từ khi sinh cậu ra cuộc sống của gia đình sa sút dần, cha cậu làm ăn thua lỗ, rồi nợ nần khắp nơi đến mức phải bỏ xứ mà đi, cho nên họ nói cậu là sao chổi, là đồ xui xẻo. Một mình mẹ cậu gồng gánh nuôi cậu suốt tám năm, lúc đó bà cũng rất yêu thương cậu, cố gắng lo cậu được ăn uống, quần áo đầy đủ như những đứa trẻ khác. Chính vì thế dù cho có bị người khác công kích, bị đám trẻ trong xóm bắt nạt nhưng cậu cũng cảm thấy bản thân mình thật hạnh phúc.

Tuy nhiên cậu làm sao có thể hạnh phúc khi mang trên lưng cái danh xui xẻo. Cha cậu đột nhiên trở về sau ngần ấy năm mất tích, dáng người ông tiều tụy, khắc khổ, làm sao giống như người cha mà mẹ cậu thường hay kể, tuy vậy cậu vẫn yêu thương ông, tận sâu trong lòng cậu vẫn mong mỏi tình yêu từ một người cha, nhưng ông lại chán ghét cậu ra mặt, chỉ cần cậu phạm một tí sai lầm ông ấy liền đánh đập cậu, mà mẹ cậu mặc dù nhìn cậu đau lòng nhưng cũng không đứng ra cầu xin cho cậu. Trong ánh mắt bà cậu cảm thấy tình yêu thương dành cho cậu đã vơi dần, nhất là khi bà mang thai đứa con thứ hai. Từ khi có thêm đứa con trai nữa, công việc của cha cậu đột nhiên tốt lên, tình hình trong nhà cũng bắt đầu khởi sắc, cho nên với đứa nhỏ thứ hai này họ càng yêu thương bao nhiêu thì đối xử tàn nhẫn với cậu bấy nhiêu. 

Kiên tự cười cợt chính mình, nếu là do bản thân mình xui xẻo gây họa vì sao không để mình đi, vì sao phải buộc mình ở lại căn nhà này. Tám năm, một khoảng thời gian mà cậu phải chịu đựng toàn bộ sự phẫn nộ từ cha, sự vô tâm từ mẹ và sự khinh thường từ người em trai của mình. Trong mắt họ, nó là một đứa trẻ vô cùng ngoan, chỉ cần thứ nó muốn họ sẽ mua cho bằng được, chỉ cần nó mắc sai lầm thì sai lầm đó toàn bộ lại đổ lên đầu cậu. Giống như chuyện khi nãy, cậu vô tình bắt gặp nó đang rút tiền từ túi áo của mẹ, nó thấy đã bị cậu phát hiện liền nhét tiền vào tay cậu rồi khóc rống lên, vậy là cậu lại bị một trận đòn nhừ tử.

Vậy cũng tốt, nếu sau trận đòn này có thể khiến cậu chết đi, không phải cậu sẽ được giải thoát sao? Lúc này đột nhiên dây xích khóa phòng dịch chuyển, một bà già lớn tuổi mở cửa bước vào, trên tay bưng một tô cháo đang tỏa nghi ngút khói, ngửi thấy mùi thức ăn, Kiên khẽ nuốt nước miếng, hôm nay đã là ngày thứ ba cậu không được ăn gì cả.

Bà già kia tiến lại gần cậu, thổi thổi tô cháo rồi nhìn cậu nói: “Kiên à, con ráng ngồi dậy ăn miếng cháo đi, hôm nay ông bà chủ dẫn cậu út đi ra ngoài chơi rồi, sẽ không mau chóng trở về đâu, con yên tâm ăn đi.”

Ánh mắt Kiên buồn bã nhìn bà, thì thào nói: “Con cảm ơn bà Năm.”

Nói xong định bưng tô cháo lên nhưng tay cậu vừa mới cử động liền cảm thấy đau đớn, bà Năm thấy vậy vội vã đón lấy tô cháo, thổi nguội từng muỗng, từng muỗng đút cho cậu, vừa đút bà vừa khóc, nhìn thấy bà khóc nước mắt cậu cũng rơi theo. Dù sao trên đời này vẫn còn người thật lòng quan tâm cậu, tuy bà Năm chỉ là người làm trong nhà, một người xa lạ không thân không thích, nhưng bà ấy lại lo lắng chăm sóc cho cậu. Kiên cũng không trách bà không bênh vực lúc cậu bị cha đánh, bởi vì cậu biết bà cần công việc này đến mức nào, đứa con trai tàn tật bà đang cần bà đưa tiền về trang trải cuộc sống. 

Sau khi bà Năm đút cháo cho cậu xong thì vội vã ra khỏi phòng đóng cửa lại, Kiên yên lặng nhìn cửa phòng đóng lại, ánh mắt cậu vô tiêu cự như đang suy nghĩ điều gì đó. Đến chiều, cha mẹ cậu cùng em trai trở về, cuối cùng cũng bố thí thả cậu ra cho cậu ăn cơm, nhìn bát cơm cậu càng không muốn ăn cũng không thể ăn, cậu nhớ có một lần em trai cậu đưa cơm tới, cậu vô cùng cảm động nhận lấy ăn ngay, nhưng vừa mới đưa cơm vào miệng cậu đã phải nôn ra, cơm màu trắng pha lẫn máu của cậu, hóa ra trong chén cơm nó đã trộn thêm miễn chai. Nó nhìn cậu đau đớn ôm cổ thì cười ha ha chạy đi, một lúc sau cha cậu lôi cậu ra đánh vì tội lãng phí thức ăn.Từ đó về sau, cậu chỉ toàn ăn khoai lang dại, có khi được người ta bố thí cho gói xôi, nhưng tuyệt nhiên cậu không bao giờ ăn cơm khi ở nhà nữa.

Kể từ sau khi được thả ra, Kiên bỗng nhiên có những hành động lạ, ánh mắt vô hồn và thường xuyên nói chuyện một mình, có một lần người ta thấy cậu ăn cả đất, người trong xóm đồn đại rằng cậu đã bị cha cậu đánh tới phát điên, có người lại nói cậu bị trúng tà. Cha cậu thấy như vậy lại lôi cậu ra đánh dã man hơn, nhưng khi bị đánh cậu lại cười như dại, càng đánh cậu càng cười to hơn, trẻ con trong xóm cũng không dám tìm em trai cậu chơi nữa, nhà cậu ít người qua lại dần. Đỉnh điểm cho việc này là nửa đêm cậu lại cầm dao chạy khắp xóm, vừa chạy cậu vừa cười to khiến ai cũng phải khiếp sợ, sau đó người trong xóm không thể chịu được nữa bắt cha mẹ cậu phải đuổi cậu đi hoặc là gửi vào trại tâm thần, cha mẹ cậu ban đầu không đuổi cậu đi là vì cậu có thể giúp làm việc nặng trong nhà, nhưng mà bây giờ cậu lại phát bệnh không làm việc được nữa nên đương nhiên họ muốn đuổi cậu đi, dù sao đưa vào trại tâm thần cũng phải đóng phí, họ làm sao có thể bỏ ra số tiền như vậy được.

Tuy nhiên sau khi đuổi được hai, ba ngày cậu lại trở về, hết khóc rồi cười, người trong xóm lại buộc họ phải đưa cậu vào bệnh viện. Từ trên xe chở người bệnh nhìn xuống, thấy hai người bọn họ nghiến răng xua tay đuổi cậu đi, Kiên cũng không biết tâm trạng hiện giờ của mình là tức giận hay tuyệt vọng nữa, nhưng mà dù sao bản thân cũng đã thoát khỏi nơi địa ngục đó cũng là mục đích của cậu không phải sao?

Cậu ở trong bệnh viện tâm thần hơn một năm ngoại trừ bà Năm thì không có bất kỳ ai đến thăm cậu nữa, cậu vẫn nửa tỉnh nửa mê ngồi một mình, có lẽ chỉ như vậy cậu mới cảm thấy dễ chịu hơn, hơn một năm sống tại đây cậu mới thực sự biết mình là một con người, nhìn bệnh nhân vui vẻ ngày qua ngày không lo không nghĩ, cậu mới thấy thì ra làm người điên là hạnh phúc nhất, không cần phải nhớ đến những ngày tháng u tối, vết thương chồng chất lên nhau nữa.

Cứ như vậy, Kiên ở tại bệnh viện tâm thần thêm một năm nữa, những tưởng suốt đời cậu sẽ mãi ở đây nhưng không ngờ ông trời lại chán ghét cậu đến như vậy. Nhìn người đàn ông khuyết tật đang khóc trước mắt, Kiên chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, sau đó bật cười thật to vụt chạy đi. Hóa ra bản thân cậu thật sự quá xui xẻo, chỉ cần người quan tâm cậu đều sẽ bị lây xui xẻo, bà Năm chết rồi, bị tai nạn trên đường đến đây thăm cậu.

Đứng tại nơi cao nhất của bệnh viện, Kiên cảm thấy sự đau khổ kiếp này cậu không thể chịu đựng được nữa, chỉ có chết thì cậu mới thực sự được giải thoát, mà người thân của cậu cũng sẽ sống tốt hơn

Cho nên, cậu chết!

End.

 

 

 

Xét duyệt bởi Tiến Lực

Bài cùng chuyên mục

Phúc Lộc Tài

Phúc Lộc Tài (2 tuần trước.)

Level: 6

80% (16/20)

Bài viết: 3

Chương: 0

Bình luận: 56

Lượt thích: 53

Lượt theo dõi: 0

Tham gia: 17/05/2017

Số Xu: 1153

Phúc Lộc Tài đã tặng 500 Xu cho Tác Giả.

Phần thưởng từ hoạt động đua top tháng 4. Vào bài tổng kết trao thưởng để xem bài review cho truyện.


Ngân Hà

Ngân Hà (4 tuần trước.)

Level: 7

54% (27/50)

Bài viết: 9

Chương: 18

Bình luận: 100

Lượt thích: 47

Lượt theo dõi: 5

Tham gia: 21/02/2017

Số Xu: 494

Xót xa...


Phương Mộc Đản

Phương Mộc Đản (1 tháng trước.)

Level: 7

46% (23/50)

Bài viết: 5

Chương: 29

Bình luận: 26

Lượt thích: 65

Lượt theo dõi: 9

Tham gia: 24/03/2018

Số Xu: 766

Heo DV

Đọc xong. Cảm giác là hận thay nhân vật  Kiên. Nhưng buồn cũng buồn thay cái xã hội này. Không có từ công bằng, đời ko đẹp như phim. Sau...

Được, cảm ơn!>


Cát Mộng Phong Vân

Heo DV (1 tháng trước.)

Level: 8

97% (78/80)

Bài viết: 20

Chương: 59

Bình luận: 104

Lượt thích: 233

Lượt theo dõi: 8

Tham gia: 31/12/2016

Số Xu: 557

Đọc xong. Cảm giác là hận thay nhân vật  Kiên. Nhưng buồn cũng buồn thay cái xã hội này. Không có từ công bằng, đời ko đẹp như phim. Sau tất cả rồi cũng chỉ biết cười nhếch môi mà chấp nhận thái độ lãnh đạm của gđ????. Mình thích truyện này. Mình share lên facebook nhá tác giả. ?


Phương Mộc Đản

Phương Mộc Đản (2 tháng trước.)

Level: 7

46% (23/50)

Bài viết: 5

Chương: 29

Bình luận: 26

Lượt thích: 65

Lượt theo dõi: 9

Tham gia: 24/03/2018

Số Xu: 766

Thái Khương Tùng

Truyện khá cảm động nhưng mà tiêu cực quá, đọc xong lại mất niềm tin vào cuộc sống.

Chắc bạn đang có chuyện không vui nên mới có cảm giác đó, chứ truyện chỉ chủ yếu phê phán một số hủ lậu của xã hội thôi


Vnkings.com

Thành Viên

Thành viên online: Hạ Tử Đằng Ngân Hà Hàn Băng Mạc Hà Ngọc'ss Tiếu Ương Nhược Nhược Lương Duy Duy Phúc Gia Toàn Phan Năm Ngày Tháng Thiên Linh Trần Lê Mai Linh và 57 Khách

Thành Viên: 12410
|
Số Chủ Đề: 2866
|
Số Chương: 9366
|
Số Bình Luận: 20283
|
Thành Viên Mới: quỳnh nghiêm