Cuối cùng… Tôi là ai?

Cuối  cùng… Tôi là ai?
Thích

Cũng đã  lâu rồi, không đặt tay xuống bàn phím… để  viết cho  mình một điều gì đó  thật đẹp đẽ.

 Sau một năm ngừng viết vời, tôi tự nhận ra  rằng, đam mê, yêu thích, hay thú  vui…  Đôi khi rất dễ bị nhầm lẫn. Hai năm về trước, tôi  đã nghĩ  rằng mình đam mê với việc  viết lách. Năm trước, tôi cũng bắt đầu có được vài dấu ấn của  riêng mình. Nhưng rồi…  tôi trì  hoãn nó đến bây giờ.

  Tôi không  rõ  vì  sao hôm nay mình lại đặt  tay  viết  những điều này. Có lẽ… hôm nay, một ngày thất bại của cuộc đời tôi. Chắc  rằng sẽ  có kẻ  cười bẹp, dè bỉu tôi, nhưng tôi cũng mặc.

 Không biết từ lúc  nào, những thứ  tôi viết  không còn hướng đến người đọc nữa, mà  là  thỏa mãn tâm trí bản thân mình.

 Rối bời, lại phảng phất chút năng  lượng của  tuổi trẻ. Tôi không phải là một  kẻ… không có  ước  mơ. Nhưng  tôi cảm nhận được, mình đang đánh mất nó. Từng chút  từng chút  một. Ngày trước, tôi đã  nghĩ sẽ  trở  thành một tiểu thuyết gia  chẳng hạn? Nếu như bạn lục lại vài  mẫu tản văn trước đây  của  tôi,  bản sẽ hiểu, tôi cũng từng có  mơ ước… Như  cách  bao con người luôn làm.

  Thế…  bây giờ?

 Tôi của  bây  giờ  thì thế  nào?

  Tôi dần lãng quên nhiều thứ trong đời mình, tôi từng rất thích  viết… Nhưng bây  giờ  tôi chọn việc đâm đầu vào sách vở, nào là ankan, anken,… nào  là từ  thông, lực từ,… nào là  giới hạn, tiến đến vô cùng, âm vô cùng, dương vô cùng,… Qua  năm tháng, tôi không còn hứng thú mấy với việc  viết lách  này  nữa.

 Tôi cũng chẳng biết bản thân mình đang học vì  gì?  Cố gắng vì  gì?

 Tôi muốn trở  thành ai?  Một cô công chúa xinh đẹp hay một dân nữ tĩnh lặng? Một chiến binh tay cầm súng, hay  trở  thành một kẻ lánh nạn? Tôi không có câu trả lời, nên chính về  thế  tôi chọn “mặc kệ cuộc đời, bình lặng sống qua ngày, được ngày nào hay ngày đó”.

 Tôi dần trở nên ít  nói hơn, những lời  tôi nói ngày  càng nhạt nhẽo. Đến mức bạn tôi giành cho tôi một câu: “Thà  nói chuyện với cửa  sổ  còn hơn!”

 Chỉ với một năm, tôi nhìn lại những câu truyện mà mình đã viết, nhất  là Huyết  Tử Chiến, đã  hơn ba  mươi chương, thế  mà lưỡng lự  không muốn đăng. Bởi chính tôi không hài lòng nổi với nó, suy nghĩ quá trẻ  con đối với một câu chuyện ma cà  rồng.  Đi về  sâu hơn, những câu chuyện khác, dù đã  thử  rất nhiều phong cách nhưng  chuyện tôi vẫn cứ một màu  chán nản.

  Thế mà tôi của  bây  giờ lại thích cái sự chán nản của mình thời bấy  giờ. Một suy nghĩ vô âu vô lo, rất ràng, giọng văn  hồn nhiên cứ  nghĩ  là  viết chẳng cần phải suy nghĩ quá nhiều về  những giả  thuyết thật sự xung quanh.

  Mới một năm, tôi có  tham gia một sự kiện nhỏ, và  nhận thấy tác  phẩm của mình xuống tay hẳn. Những chi tiết tiêu cực đan xen nhiều hơn, cũng có chút  mạch lạc, có  tiến bộ. Nhưng tôi quên mất những cảm xúc mà mình nên nhấn mạnh trong nó.

  Trước  đây, khi nhận xét  chuyện của  ai, tôi luôn đặt tiêu chí miêu tả cảm xúc  lên hàng đầu bởi  lẽ chính tôi cũng viết như thế. Vậy mà, bây giờ tôi lại phạm đến cái lỗi đấy…

 Chỉ mới một năm, nó khiến tôi từ một cô bé  xấu  xí, trở nên sửa  soạn hơn. Thế nhưng trái tim nó  ngụi lạnh. Nó bắt đầu không cảm thương với bất  kì ai  nữa, nó  ích kỉ… Nó  hồn nhiên lướt qua những người cơ  cực, bắt  đầu tính toán chi li với bạn mình để  giành được phần lợi nhuận cho nó.

  Chỉ mới một năm, nó  từ một đứa  chẳng chú ý gì đến ăn mặc, bắt đầu đi làm rồi mặc  trên người những bộ váy  giá  trị  hơn cả  triệu đồng. 

  Một năm trôi qua, nó biết  cách dè chừng với  người  xung quanh, đến  cả bạn bè  nó cũng không dám  tin ai.

  Một năm, nó bắt  đầu thích một người rồi theo đuổi người đó điên loạn, đến mức những vệ tinh xung quanh chàng ta cũng hãi hùng… 

  Một năm, nó nếm được cái đau của  tình yêu, của  sự từ chối. Nó phải lựa  chọn giữa  chiếc  váy được rao bán đợt  cuối cùng và  mua kẹo tình nhân cho  cậu. Nó  chọn cậu…  rồi nó chẳng được gì!

 Nó  lao đầu  vào giảm cân điên cuồng, để  rồi  cuối cùng  nó  chẳng  được gì ngoài  lời khen, nhưng nó không thấy vui? 

  Nơi  đầu giường mà nó luôn để những  quyển ngôn tình, đêm nào  cũng thức  đến khi mắt  thâm quần  để  đọc. Nhưng bây giờ, trống trải đến không ngờ, ngay cả  chính nó cũng không nhớ  đã quăng nó  ở  đâu.

 Nó  bắt  đầu học cách tự chịu đựng, và cũng không muốn tâm sự với ai nữa.

 Nó  là  ai? Là tôi đấy! 

 Chỉ một năm thôi, tôi trở nên xấu  xa, ích kỉ. Tôi không còn là tôi  của  những ngày hằng mong ước. Tôi  chính là “nó”  kẻ đáng ghét thật sự.

  Một đêm tĩnh lặng, tôi viết  vài dòng như  thế, tự lên án bản thân mình. Nhưng  đến hôm sau, nó  vẫn tiếp  tục là con người như vậy. Cũng là lúc tôi tự hỏi rằng… mình có  thực  sự  đam mê nó, và cống hiến hết mình  cho nó  sao? Hay nó  chỉ  là một  thú  vui để  khi rảnh rỗi…  tôi “xào bới” vài chữ, rồi lại  thôi?

  Lạc đường… Thế… ai mới là tôi?  Và tôi mới là ai đây?

Bài cùng chuyên mục

Tây's

Tây's (6 năm trước.)

Level: 1

0%

Số Xu:

hay

 

 


Hoai Chery

Hoai Chery (7 năm trước.)

Level: 3

66%

Số Xu: 16

Anh Thư

Thú vị!

Ai tang xu cho toi di nao

 


Hoai Chery

Hoai Chery (7 năm trước.)

Level: 3

66%

Số Xu: 16

Hoai Chery đã tặng 1 Xu cho Tác Giả.

Hay

 


Anh Thư

Anh Thư (7 năm trước.)

Level: 11

72%

Số Xu: 979

Thích Ngắm Mây Trời

Nếu một ngày bạn nhận ra mình chẳng là ai cả thì có lẽ bạn sẽ biết mình phải làm gì mà không phải ước mơ của bản thân là...

Thú vị!


Tuyết Tịch Nhan

Thích Ngắm Mây Trời (7 năm trước.)

Level: 7

76%

Số Xu: 1715

Nếu một ngày bạn nhận ra mình chẳng là ai cả thì có lẽ bạn sẽ biết mình phải làm gì mà không phải ước mơ của bản thân là gì. Mong ngày đó sẽ sớm đến với bạn.

 


Lục Minh

Lục Minh (7 năm trước.)

Level: 13

88%

Số Xu: 656

Câu trả lời thực ra đơn giản và ngắn gọn lắm. Bạn đang lạc đường trên con đường trưởng thành, lối dẫn đến câu lạc bộ "những kẻ trưởng thành hời hợt"

Bởi vì bạn không biết mình nên trưởng thành một người như thế nào mà thôi. Người lớn đều là những kẻ "đã từng có những ước mơ" và rồi không phải do cuộc đời xô đẩy mà chôn vùi nó thì cũng là tự mình không dám thực hiện ước mơ.

Khuyên nhủ thì tôi nghĩ tôi chẳng có gì để khuyên nhủ cả, chỉ có 1 câu này thôi. Bạn có muốn trở thành những người trưởng thành với cái suy nghĩ: "Ước mơ thì chỉ là mơ ước, muốn sống thì cần phải có tiền, muốn có tiền phải bất chấp." Hay sẽ cho mình cơ hội để làm một người biết làm sao để sống mà vẫn có ước mơ và đam mê?

Chỉ mới 1, 2 năm trôi qua thôi, không quá dài cũng chẳng ngắn. Nhưng chỉ là một chút xíu của cuộc đời thôi. Chúc bạn sẽ tìm được câu trả lời thỏa đáng cho chính mình.


Vượng Nguyễn Đức

Vọng Chân (7 năm trước.)

Level: 6

90%

Số Xu: 2034

Ồ, vừa đọc tiêu đề, cứ tưởng chủ đề bạn đang nói về Phật. Có lẽ trong cuộc đời chúng ta, ai cũng sẽ, đang hoặc đã từng gặp phải tình huống giống như bạn. Mình chưa đủ chín chắn để dạy bạn, nhưng mình mong muốn chia sẻ suy nghĩ của mình. Dù là "nó" hay "tôi", cả hai đều là bạn, là sự phản ứng của bạn với cuộc sống xung quanh. Cái "tôi" của bạn lo nghĩ vẻ đẹp, vóc dáng, e dè bạn bè, do đó sinh ra "nó". "Nó" không phải kẻ gì đó đáng ghét, "nó" là cái bọc được bạn tạo ra để che chở, bảo vệ cái "tôi" khỏi những thứ bạn sợ hãi. Về lâu dài, cái "tôi" của bạn ngày càng bé lại, "nó" ngày càng dày lên, cho đến khi hoàn toàn bao kín bạn. Cách duy nhất để bạn thoát khỏi "nó" chính là chấm dứt sự sợ hãi. Tự tin vào vẻ đẹp của mình, kết bạn với những người bạn thân, người sẽ luôn ủng hộ, giúp đỡ bạn, chứ không phải cười vào bạn khi bạn vấp ngã. Đến khi bạn rèn luyện cái "tôi" chấp nhận sợ hãi, bạn có thể nở nụ cười vỗ vai "nó" và bảo: "Cảm ơn cậu đã bảo vệ tôi quãng thời gian vừa qua, từ đây, tôi có thể tự lo cho bản thân mình."
Trong cuộc sống ngày nay, hầu hết, ai cũng có cả mặt "tôi" và mặt "nó". Quan trọng không phải số lượng thời gian bạn đeo "nó" ra bên ngoài, mà là số lượng người (động vật/cây cối) bạn dám biểu hiện mặt "tôi" chân thật nhất với. Viết chuyện, theo mình, giống như là một cách thể hiện mặt "tôi", là nơi bạn dám biểu lộ bản thân, rèn luyện bản thân chấp nhận phê phán, thất bại. Vì thế bạn đừng cảm thấy chán nản, hãy cố lên nhé.
P/s: Còn một phương pháp nữa để bạn nghiên cứu nếu thấy hứng thú. Theo Phật, bản thân mỗi người là vô ngã, không có "nó" cũng không có "tôi". Chúng ta chỉ là một tập hợp năng lượng không ngừng biến đổi theo thời gian. Chúc bạn nhanh chóng thoát khỏi chán nản, sợ hãi, tìm lại cái "tôi" vui vẻ đã mất.


Audio truyện full

phàm nhân tu tiên audio

tiên nghịch audio

vũ thần chúa tể audio

thế giới hoàn mỹ audio

vô thượng thần đế audio

van co than de

Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta audio

Truyện ebook dịch full

bắt đầu 3000 lượt rút thăm, ta trực tiếp thành bá chủ dị giới

bất diệt thần vương

chư giới tận thế online

đại phụng đả canh nhân

sư huynh ta quá ổn trọng